Bài vọng cổ này tái hiện hình tượng Tổng đốc Hoàng Diệu trong những ngày cuối cùng cố thủ thành Thăng Long trước quân xâm lược. Lời ca thể hiện tinh thần kiên cường, lòng trung nghĩa và quyết tâm sống chết vì đất nước của vị anh hùng dân tộc. Dù rơi vào hoàn cảnh hiểm nghèo, ông vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục trước kẻ thù. Cao trào của bài là nỗi đau mất thành và quyết định hy sinh để giữ trọn danh tiết. Tác phẩm mang đậm tính bi tráng, khơi dậy lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc.
LỜI BÀI HÁT:
THƠ
Ba quân ơi nghe chăng tiếng trống
Tiếng trống xâm lăng, tiếng trống loạn cuồng
Tiếng trống thê lương, Thăng Long sắp mất
Uy danh sắp tàn. Đời tan nát tan
VỌNG CỔ
Câu 1.Nhưng không, Hoàng Diệu này sẽ dẹp tan
hồi trống loạn của Pháp quân để cố thủ Thăng Long Thành ... Tất
cả hãy nghe ta mà giữ vững ngọn cờ vàng. Là một viên Tổng Đốc nhà Nam anh dũng, ta thề một
lòng sống chết với ba quân. Đây là thành quách thân yêu từng bảo bọc uy danh Hoàng Diệu, thì
có lẽ đâu giờ này ta lại để xóa tên mình trên trang việt sử.
Câu 2.Kìa tại sao ba quân lại thờ thẫn nhìn ta
với tia mắt buồn như chán nản, hay là ba quân đang ngầm bảo rằng ta đang run sợ muốn qui hàng ... Về việc ta
vừa sai Tôn Thất Bá xuống mặt thành . .. Không , đó là ta muốn kéo dài trận chiến để sẵn sàng
chỉnh đốn quân binh. Vậy ba quân hãy gom sẵn oán hờn lên đầu
gươm ngọn giáo với tất cả niềm tin.Nếu mà thành quách đổ tan Hãy bươi gạch vụn mà tìm
xác ta
Câu 3. Trống lại
đổ liên hồi ngạo nghễ, thế là địch quân đã siết chặt vòng vây. Ba quân ơi trời
đất đang lần lần thu hẹp lại để nhốt căm thù vào
bốn vách thành cao. Và máu lửa sẽ đến đây để gieo thêm thảm họa. Vậy ta phải làm sao đem máu lửa
dẹp tan máu lửa rồi vẽ tên mình lên mặt đất quê hương.Tim người đựng mấy nguồn
thương Trần gian có mấy con đường nhục vinh Hãy tìm cái chết hùng anh Dầu tan xương thịt uy danh
để đời
VỌNG CỔ
Câu 4. Trời ơi,
súng nổ đan bay lửa tràn như bão loạn đang mang tai ươn thảm trạng đến đây rồi
...Cửa thành Nam bị tan vỡ lần hồi. Mà
quân sĩ thây từng thây gục ngã, tiếng reo hò thay thế tiếng quân la. Ôi ! ta muốn hét muốn la cho
tường thành đổ nát, để vùi chôn thi thể ba quân cho thịt xương kia khỏi bị gót xâm lăng nó chà đạp dày
bừa.
Câu 5. Thôi, ba
quân ơi, sức giặc mạnh như mưa cuồng thác lũ, ta không thể nào giữ nổi thành
trì ... Vậy ta hạ lệnh giải binh cho tất cả
bôn đào. Hãy quăng hết giáo gươm, hãy theo lối riêng mà tìm sanh lộ. Đi mau đi, đừng chần chờ, đừng do dự
đừng đổ lệ khóc thương ta. Hãy tìm tâu lại Đức Vua Rằng ta Hoàng Diệu không về nữa đâu
Thăng Long đã mất từ lâu Thây thi này cũng vùi sâu đáy mồ
Câu 6. Ôi ta không
thể cầm ngăn nước mắt khi nhìn theo đám quân sĩ thân yêu, đang âm thầm lẩn trốn với những đôi mắt buồn đẫm lệ chia ly. Ta
biết họ thương ta như thương một người anh ruột thịt, nên không đành rời bỏ lúc nguy
nan. Nhưng ba quân ơi giờ đây không còn con đường nào khác hơn là phải ra đi để bảo toàn lực
lượng. Gom tàn quân chờ đợi một thời cơ để chiếm lại Thăng Lòng Thành Còn viên Tổng Đốc nhà Nam Thành tan thì
xác cũng tan theo thành Khi nghe nhịp trống trường đình Mơ hồi trống loạn mà tìm
tên ta.
No comments:
Post a Comment