Tác giả:Viễn Châu
Bài vọng cổ kể về cuộc gặp gỡ đầy xúc động với một ông lão nghệ sĩ lang thang, sống bằng tiếng đàn và lời ca giữa dòng đời vất vả. Hình ảnh người nghệ sĩ già cô đơn, không nơi nương tựa gợi lên nỗi xót xa về thân phận lênh đênh của kiếp cầm ca. Qua đó, tác giả bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với những con người sống vì nghệ thuật nhưng chịu nhiều thiệt thòi. Tiếng đàn trong mưa trở thành biểu tượng cho nỗi buồn và cuộc đời không bến đỗ. Tác phẩm mang đậm chất nhân văn và cảm xúc lắng đọng.
LỜI BÀI HÁT:
Thơ
Tôi
không dám ví mình như Tư Mã Tương Như Mượn khúc Phượng cầu hoàng tỏ tình cùng nàng Trác
Càng không dám so mình với chàng Chung Tử
Hiểu khúc Cao sơn Lưu thủy của Bá Nha
Vọng cổ
(1) Nhưng có một lần sang song Mỹ Thuận, tiếng đàn và giọng ca của ông lão ăn xin đã khiến lòng tôi ray rứt về thân phận nổi trôi của kiếp tơ ... tằm. Chạnh lòng thương bởi cùng phận ca cầm. Ông lão hát lại bài hát cũ, mang mang nỗi buồn trên phím nhạc đường tơ.“Người tha Hương, ta cũng tha Hương. Họ nhạc sĩ, ta cũng là nhạc sĩ”. Mưa vô tình rơi từng giọt mông lung, như cuộc đời ông lênh đênh đây đó (-)
(2) Tiếng đàn ông quyện trong cơn mưa lác đác, giọng của ông đã lạc phím, hơi khan. Tâm sự riêng gởi vào mấy cung đàn. Mang tâm sự suốt đời rao bán, lấy khúc ca buồn làm kế sinh nhai. Khách qua đường ai biết, ai hay? Ai rũ lòng thương cho cảnh đời đơn bạc. Cũng như ông, tôi là thân nghệ sĩ, đem cho đời tiếng hát, lời ca (-)
Thơ
Sân khấu của người ta thì đèn hoa rực
rỡ
Sân khấu của ông là khoãng trống cuộc đời
gần trọn đời lê bước khắp nơi
Ông vẫn chưa tìm ra bến đỗ.
Vọng cổ
(5) Ông sẽ về đâu khi bạn đồng hành chỉ là cây đàn long phím. Rồi một ngày hơi tàn, tiếng tắt bước lãng du ông không tìm ra quán trọ cho ... mình. Ngày mấy lượt sang sông ca hát kiếm tiền. Chiếc phà cũng ngày sang sông mấy lượt. Gẫm lại nó hạnh phúc hơn vì đêm về có bến để neo. Sao đời ông vẫn chưa tìm được bến neo. Ông cố vui vì đời riêng bất hạnh. Để đêm đêm dưới hiên nhà ai đó, mưa lạng hắt lên gầy guộc thân già (-).
Sân khấu của ông là khoãng trống cuộc đời
gần trọn đời lê bước khắp nơi
Ông vẫn chưa tìm ra bến đỗ.
Vọng cổ
(5) Ông sẽ về đâu khi bạn đồng hành chỉ là cây đàn long phím. Rồi một ngày hơi tàn, tiếng tắt bước lãng du ông không tìm ra quán trọ cho ... mình. Ngày mấy lượt sang sông ca hát kiếm tiền. Chiếc phà cũng ngày sang sông mấy lượt. Gẫm lại nó hạnh phúc hơn vì đêm về có bến để neo. Sao đời ông vẫn chưa tìm được bến neo. Ông cố vui vì đời riêng bất hạnh. Để đêm đêm dưới hiên nhà ai đó, mưa lạng hắt lên gầy guộc thân già (-).
(6) Giọng ca ông lạc lõng giữa cơn mưa, u ẩn tiếng tơ lòng thổn thức. Xót thân
ông làm én bay giữa trời giông bão, gió giật liên hồi, cánh
én chao nghiêng. Giữa xô bồ bao kẻ lại qua, ông đâu biết có người rưng rưng đồng cảm. Trước mắt
tôi bỗng nhiên nhòa nhạt, có lẽ hạt mưa rơi ở mắt mình. Phà cập bến rồi, tôi bước lên xe, bỏ lại
sau lưng tiếng đàn, giọng ca ông lão. Nhưng hình ảnh
ấy, tôi không quên được, như khúc ca buồn nghe lại giữa chiều mưa.
No comments:
Post a Comment