Bài hát kể về tình bạn giữa Lưu Bình và Dương Lễ, khi giàu sang thì gắn bó nhưng lúc sa cơ lại bị đối xử lạnh nhạt. Thực chất, Dương Lễ cố ý thử thách để thúc đẩy Lưu Bình quay lại học hành và lập chí. Nhờ sự giúp đỡ âm thầm của Châu Long, Lưu Bình đỗ đạt thành danh. Cuối cùng, anh hiểu ra tấm lòng sâu sắc của bạn và cảm kích trước nghĩa tình cao đẹp ấy.
LỜI BÀI HÁT:
NGÂM THƠ
Ngày xưa Dương Lễ Lưu Bình
Thâm giao tri kỷ nặng tình cùng nhau
Họ Dương kinh sử chuốt trao
Lai kinh ứng thí chiếm ngao đầu hiển vinh
Lưu Bình trà rượu hư thân Tan nhà nát cửa đến tìm bạn thân
Dương Lễ : Quân hầu, ai đến tìm
ta đó
Quân hầu : Dạ đó là kẻ ăn mày
Dương Lễ : Kẻ ăn mày đến tìm ta
để làm gì ? Được nếu hắn có đói hãy dọn cho hắn trái cà thiu và tô cơm
hẩm.
VỌNG CỔ
Câu 1.
Lưu Bình: Bớ Dương Lễ! Dương Lễ ơi năm xửa năm xưa
ta với mi còn là huynh là đệ. Hạt cơm ta mi ăn bát nước ta mi uống. Tiết đông sang ta sợ mi lạnh cho
áo hồ cừu mặc, ngoài lụa gấm ta còn tặng cho riêng mi cả
một thư phòng ... Giỏi, ta khá khen mi khéo vào cuối ra lòn .... Ta phục mi biết miệt mài soi kinh nấu sử. Khi bảng hổ danh đề mi vỗ
cánh bay cao. Dạ thưa thượng quan thằng này đối với thượng
quan chí tình chí nghĩa, nay tan nhà nát cửa nên buộc lòng phải đến nhờ vả thượng quan. Hỡi ơi cái nghĩa kim bằng mi chỉ đáng là trái
cà thiu và một tô cơm hẩm.
Dương Lễ(dậm) Mi có giỏi thì học xem được bằng ta
không. Còn cơm đó ăn hay không là tùy mi.
Lưu Bình: Ăn à..... chào mi.
Câu 2.
Dương Lễ: Lưu hiền huynh, lòng của đệ chỉ có đất
trời chứng giám, đệ muốn nhờ trái cà thiu và tô cơm để gởi Lưu huynh
về cửa khổng sân trình châu long hiền thê, ta được như ngày nay là nhờ ơn tái tạo của Lưu
Bình, ta cố nén trong lòng tràn một cơn tức giận. Vậy nàng hãy thay ta mà chăm sóc. Nếu Lưu huynh
ta mà được nàng chiều chuộng ắt sẽ dễ dàng lên tột đỉnh thang mây. Châu long ơi tào khang
chi thê là đạo trọng. Nhưng cái nghĩa kim bằng thì bần tiện chi giao mạc khả
vong.
NHẠC
Quán gấm đầu làng ấy người đời ai nhớ chăng Quán gấm đầu
làng ấy chuyện xưa rất xưa Tình tang ới a đầu làng. Nàng Châu long đã
dựng quán Tình tang ới a. Báo ơn cho chồng Quán gấm đầu làng có nàng dệt tơ, bán tơ Quán
gấm đầu làng có chàng ngồi bên án thơ Tình tang ơi a một lòng. Dồi mài kinh sử đèn sách Tình
tang ơi a! Vẻ vang bảng quan đề tên
VỌNG CỔ
Câu 5.
Lưu Bình: Châu tiểu thư lời
hẹn năm xưa bây giờ nàng có nhớ Lưu Bình tôi đã danh đề bảng hổ. Có xứng được cùng ai kết nghĩa châu
trần .. Ủa lạ kia sao nhện bám cung tơ nhện bủa loan phòng .... Tình mà ơi tình mà hỡi, nàng đi rồi ta
phiêu bạt trên bước công danh. Còn Dương Lễ, Lễ ơi ta sẽ gặp mi tại công môn ta sẽ mắng
vào mặt mi cho hả giận, đối với ta có khó gì giải thám hoa hay bảng nhãn, học hay không là do chí
của Lưu Bình.
Câu 6.
Lưu Bình(dậm) : Dừng kiệu lại
đây
Dương Lễ :
Kính chào Lưu hiền huynh
Lưu Bình :
Hứ còn ai ngồi với nhà ngươi đó
Dương Lễ :
Dạ tiên nội là Châu Long
Lưu Bình :
Hả! Châu tiểu thư
Châu Long: Dạ thiếp đích thị
là Châu Long vâng lệnh chồng lo cho hiền huynh ăn học.
Hiền huynh có nhớ trong khi gần gũi thiếp
thường khuyên sớm khuyên trưa chàng chưa thi đỗ thì chưa động phòng.
Lưu
Bình: Thôi ta đã hiểu Lưu Bình này xin đệ đầu bái tạ thâm
tình của Dương Lễ và đại nghĩa của
Châu Long. Cho đến giây phút sau cùng ta vẫn là hòn sỏi nhỏ nằm bên cạnh non cao./.
No comments:
Post a Comment