Monday, April 3, 2017

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TẤM GƯƠNG LỊCH SỬ

Bài vọng cổ tái hiện câu chuyện tráng sĩ Kinh Kha nhận sứ mệnh sang Tần ám sát Tần Thủy Hoàng để cứu nước Yên. Dù biết trước thất bại, ông vẫn lên đường vì trọng nghĩa và lòng trung thành với Thái Tử Đan. Cuộc ra đi trở thành chuyến vĩnh biệt, để lại nỗi tiếc thương và bi kịch cho cả đất nước. Tác phẩm vừa ca ngợi khí phách anh hùng, vừa phản ánh sự mưu toan sai lầm dẫn đến kết cục bi thương. Đây là một bài ca mang đậm tính lịch sử và tinh thần bi tráng.
 
LỜI BÀI HÁT:
THƠ
Một tất gươm linh trả nợ đời  
Qua chi sông Dịch hỡi người ơi  
Chuyến đi không hẹn ngày tao ngộ  
Chiến sĩ Kinh Kha chẳng thức thời
VỌNG CỔ
Câu 1.Tráng sĩ Kinh Kha anh hùng vị quốc vong thân hay vì rượu ngon thịt béo mà phải cam bỏ mạng dưới kiếm báu của vua Tần ... Dòng lịch sử ngày ...xưa đã thay đổi bao lần.... Rằng tráng sĩ Kinh Kha anh hùng thiên hạ chẳng ai hơn, nên Kha từ chỗ nghèo nàn được Thái Tử Đang đem về trọng đãi trong điện ngọc cung vàng, ngày dạo vườn ngự uyển đêm uống rượu thưởng trăng chẳng khác chi những vì vương đế.
Câu 2. Ngày tiệc nhỏ đêm tiệc lớn quanh mình có hàng trăm mỹ nhân nhạc công vũ nữ đàn hát rộn ràng ... Lúc ấy đời Kha kết toàn bằng nhung gấm lụa là. Một tiếng hô có muôn người vâng dạ nuôi quân nghìn thuở nhờ chỉ một giờ huống chi Kinh Kha chỉ sống trọn đời bằng mấy đêm vui ngắn  ngủi thì bảo sao người người không quỳ lụy.  Thái Tử Đang làm sao cho Kinh Kha vì mang nặng nghĩa ân mà phải sang Tần để ám sát Tần Vương.
Câu 3. Thái Tử Đang còn rao truyền trong dân chúng rằng chỉ có Kinh Kha mới đưa nước nhà qua khỏi tay bạo chúa Thủy Hoàng, thôi thì nào là biểu ngữ nào là khẩu hiệu với những lời chúc tụng của muôn dân. Ngợi khen lòng dũng cảm để khích lệ chí anh hùng cho Kha an lòng lãnh sứ mạng ra đi. Đó là việc làm của trang thức giả mượn sức người mưu việc mình đem con Chấu của đất Yên mà chóng đối với chiếc Xe vĩ đại của đất Tần.
NGÂM THƠ
Chí cả thôi đành gởi núi sông     
Trọn tình vẹn nghĩa thế là xong    
Chuyến đò sông Dịch buồn tê tái     
Yên quốc giã từ chẳng nhớ mong
VỌNG CỔ
Câu 4. Bởi muốn bảo toàn giang sang Yên Quốc nên Thái Tử Đang vẫn bền gan đãi sĩ chiêu hiền ... Chẳng để Kha lo lắng ưu phiền. Nào là lấy vàng cho Kinh Kha ném cá, chặt tay người ngọc để kính dâng. Ân càng nặng nghĩa càng dày nên Kha không thể từ chối trách nhiệm Yên Bang. Mà thật lòng Kha vẫn hiểu tự mình không thể nào thay đổi được thế cờ gồm thâu lục quốc của bạo chúa Thủy Hoàng.
Câu 5. Hôm ấy là một ngày u ám thê lương dường như trời đất cũng rủ lòng thương người nhất quyết sang Tần ... Trước phút Kha xuống thuyền qua sông Dịch lạnh lùng. Toàn dân Yên Quốc đang hướng về phía bờ sông muôn miệng một lời ca tụng Kinh Kha. Mong mỏi cho Kha ra đi thành công đắc thắng trở về, nhưng đó chỉ là hư ảo vì chuyến đò ngang là chiến đò vĩnh biệt và dân Yên phải khóc người tráng sĩ anh hùng ...
Câu 6. Ngày được tin Tần chúa đã giết chết Kinh Kha, Yên Quốc rũ cờ tang nhân nhân ngậm ngùi tưởng nhớ công người vì nước hy sinh. Dòng Dịch thủy nghìn đời vẫn lặng lờ trôi _ trôi mãi; đất Tần là mồ chôn thân thế của Kinh Kha và là họa diệt vong của dân Yên chiến bại hay cũng chính nơi đó là nơi đã tạo nên tấm gương sáng muôn đời... Chẳng phải Kinh Kha không hiểu người biết ta mà đem thân vào chỗ chết chỉ vì Thái Tử Đang không cân phân lợi hại liều lĩnh hại người  mà hư cả thân danh.




No comments:

Post a Comment