Một người khách tha phương gặp người lính trong quán khuya vắng, hai kẻ xa quê chia sẻ nỗi buồn chiến tranh và cuộc đời phiêu bạt. Cả hai cùng nhớ về quê hương từ Nam ra Trung với bao gian khó, mất mát. Cuối cùng, họ lại chia tay mỗi người một hướng, mang theo nỗi nhớ và hy vọng ngày đất nước thanh bình sẽ gặp lại.
LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Quán nữa khuya đèn mờ theo hơi
khói. Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài. Quán đời tôi tàu đêm vắng không người vẫn lặng trôi. Tôi là
người tha phương đi bốn phương, anh là người quân nhân vui gió sương, câu chuyện tâm
tình vui theo khói bay, tay cầm tay.Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ gót chân đi ngàn muôn lối
sông hồ. Áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài bóng hình ai. Hoa nào mà không phôi phai sắc hương. Ân
tình nào mà không gây vấn vương. Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm vui.
VỌNG CỔ
Câu 1.Tôi
người viễn khách cô đơn dừng lại quán khuya giữa canh buồn hiu hắt. ngoảnh mặt
nhìn xa sương rơi mờ mịt. Quán lạnh về khuya vàng
vọt ánh trăng gầy ... Chén rượu từ ly theo ánh lửa vơi đầy ... Mang tâm sự kiếp giang
hồ lận đận, nữa cuộc đời vay mượn nổi sầu riêng. Có phải anh vì quê hương đất nước, trải qua bao
mùa chinh chiến đau thương. Máu hồng nào nhuộm đỏ cả Hương giang, cho trường sơn quặn
đau tình sông núi.
Câu 2.Anh
từng xuôi ngược quê hương qua những dòng sông đầy thác lũ. Có dừng chân bên những quán trọ tàn khuya le lói ngọn đèn vàng
... Tôi đã phiêu bạt lang thang trên khắp nẻo đường làng ... Thương Cà Mau rừng tràm
xanh tiếp biển, nhớ Bạc Liêu cò trắng rợp bờ tre.Anh có về qua miền Trung nghèo khổ, mưa trường
sơn sùi sụt suốt mùa đông. Từ giới tuyến cách ngăn trời quê cũ, bếp lửa nghèo tắt lịm giữa trời sương.
NHẠC
Quán nữa khuya đèn mờ theo hơi
khói. Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài. Quán đời tôi tàu đêm vắng không người vẫn lặng trôi. Tôi
là người tha phương đi bốn phương, anh là người quân nhân vui gió sương, câu chuyện tâm tình
vui theo khói bay, tay cầm tay.Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ gót chân đi ngàn muôn lối sông hồ. Áo
sờn vai tìm đôi mắt u hoài bóng hình ai. Hoa nào mà không phôi phai sắc hương. Ân tình
nào mà không gây vấn vương. Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm vui.
VỌNG CỔ
Câu 5.Bến cũ
ngày xưa người đi không một lời từ giã, anh nhớ Cửu Long nước sông buồn man mát tôi yêu hoàng hôn Đà Lạt phủ sương
mờ ... Quán lạnh về khuya vàng nhạt ánh trăng sầu ... Tôi và anh cùng mang chung tâm sự. Thương quê nghèo
sau những ngày tháng loạn ly. Trăng nước Hậu Giang thương
về xứ Huế, mưa bão miền Trung đẫm lệ trời Nam. Anh thương anh nhớ Hậu Giang, tôi buồn tôi vọng Quãng Nam
Ngự Bình.
Câu 6.Hỡi
người bạn miền Trung đất nghèo sỏi đá. Bỗng nhiên mình lại hạnh ngộ giữa đêm
nay. Trao nhau vài mẩu chuyện tâm tình
thân ái. Rồi mai này mỗi kẻ một phương xa. Anh về Nha Trang với thùy dương cát trắng, tôi
trở lại Long Hồ để thăm chợ Trường An.Sông Mỹ Thuận lục bình trôi tản mạn,Bến Văn Lâu
trăng ngập cả khoan đò. Thôi anh ơi đêm vừa tàn rượu vừa cạn chén, quán khuya buồn hai kẻ
sắp chia tay.Bao giờ?Bao giờ tôi gặp lại anh lần nữa,Thuở ấy thanh bình đã nở hoa.
No comments:
Post a Comment