Monday, April 3, 2017

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LƯƠNG SƠN BÁ (Soạn giả: Viễn Châu)

Bài hát kể về mối tình bi thương giữa hai người yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau. Khi sự thật lộ ra, họ phải chia ly trong đau đớn, để lại nhiều tiếc nuối và dằn vặt. Người con trai tuyệt vọng, mang nặng nỗi nhớ rồi lìa đời trong u sầu. Cuối cùng, tình yêu dang dở chỉ còn lại lời hẹn ước cho một kiếp sau.

 
LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Trên nẻo về Nam Sơn
Nhớ ai lòng nát tan
Hoa lơ lững dưói cầu
Ôi! Muôn mối tơ vương
Em ơi! Còn gì nữa đâu.
Mong với đợi hết rồi
Muôn đời khó thấy nhau!
Kéo khăn lau lệ sầu
Em quá bước sang ngang,
mộng tình đã tan duyên số dở dang
Thôi vĩnh viễn đôi ngã
Anh về với….gió….mây…
VỌNG CỔ
Câu 1: Anh Đài ơi! Từ đây muốn gặp nhau hãy ra nơi Nam Sơn Tiểu Lộ. Vì xác thân anh đã
 vùi sâu nơi đáy mộ…
… hoang… tàn…
Em hãy rưới dùm anh lệ thắm đôi hàng…
Tình của ta là nước bèo đôi ngã. Giữa dòng đời chưa hợp đã tan ( ) Sau buổi cầu hôn tại Chúc
Gia Trang, anh trở về quê với một mối tuyệt tình. Hỏi lá: Lá rơi. Còn hỏi trăng: thì vầng trăng
đà xế bóng…
Câu 2: Anh tiếc ba năm qua với chuỗi ngày đầy thơ mộng, đã được gần em nơi cửa Khổng, sân
 Trình…
Anh tự trách mình sao quá đổi vô tình…
Có những khi vai kề, gối dựa mà anh vẫn ngỡ em là bằng hữu kim lan ( ) Có dè đâu em là gái
 cải nam trang. Gặp anh lại để sầu để khổ. Viên ngọc bích với mấy lời vàng đá. Là cả giấc mộng
 tình dang dở từ đây….
NÓI LỐI
Em ơi! Duyên ngàn dặm kiếp nầy thôi đã lỡ…
Mấy xuân thừa sớm rảnh nợ trần ai!
Gượng kêu lên ba tiếng “Chúc Anh Đài”
Vuông khăn trắng, máu hồng đà nhuộm đỏ…
VỌNG CỔ
Câu 4: Từ Chúc Gia Trang sau khi sự tình đà cạn tỏ…Anh trở vê quê vò vỏ chốn…
… thơ… phòng…Nhìn vuông khăn mà suối lệ tuôn giòng…
Bởi ba năm qua em không hề thố lộ, nên giờ nầy đành phải chịu lìa tan ( ). Tiễn anh về, qua bức
 màn loan. Anh còn trông thấy lệ nàng vương khoé mắt.
Anh Đài ơi! đừng than, đừng khóc vì lần chia tay là vĩnh biệt nhau rồi…
Câu 5: Từ Chúc Gia Trang nghẹn ngào quay gót, nẻo Nam Sơn dừng lại bên đường…
Tơ liễu sầu ai cũng rũ rượi mơ màng…
Liễu vương ơi! Năm xưa cùng ai gặp gỡ, giữa nơi nầy bẻ liễu làm nhang ( ) Thế rồi ngày em nát
 lòng cất bước sang ngang, là ngày anh đã vùi thây dưới ba tấc đất. Trước khi xuôi tay nhắm mắt,
anh còn gắng gượng kêu lên ba tiếng “Chúc Anh Đài”.
Câu 6: Anh Đài ơi! Anh cậy nhờ người gởi trả lại vuông khăn, mửa máu tươi đáp tạ lương nhân.
Duyên đã lỡ xin hẹn chờ kiếp khác. Rồi đây đêm hoa chúc sẽ vang lừng tiếng nhạc, em gạt lệ sầu
 để cất bước vu quy! Em có xót thương người bạc số, hãy dừng kiệu hoa bên nấm hoang mồ…
Anh Đài ôi! Nghĩa gối chăn không cùng ai vẹn niềm phu phụ.Thì anh đành cam chôn lấp mối
hận tình nơi Tiểu Lộ Nam Sơn../.



No comments:

Post a Comment