Soạn giả Viễn Châu
Bài vọng cổ kể về hình ảnh hai cha con nghệ sĩ hát dạo bên đường với cuộc sống cơ cực nhưng đầy cảm xúc. Tiếng đàn, lời ca giữa cơn mưa gợi lên nỗi buồn và sự đồng cảm sâu sắc của người nghe về thân phận con người. Dù nghèo khó, họ vẫn mang đến cho đời những giai điệu chân thành và lay động lòng người. Qua đó, tác giả thể hiện sự xót xa trước cảnh đời lang bạt và tình người ấm áp giữa cuộc sống gian nan. Tác phẩm mang đậm chất nhân văn, giàu cảm xúc và suy ngẫm.
LỜI BÀI HÁT:
NGÂM THƠ
Em ở nơi nào em ở đâu,
Lời ca tức tưởi giữa cung sầu.
Quê nghèo áo nhuộm màu sương gió,
Một kiếp phong trần mấy biển dâu.
Xe dừng lại bên kia cầu Bến Lức,
Nhạc ai làm ray rứt cõi lòng ta.
Họ không là những nhạc sĩ tài hoa,
Nhưng đời gian khổ là bài ca đầy
nước mắt.
VỌNG CỔ
Câu 1.Mỗi
khi có dịp xuống Hậu Giang và đi ngang cầu Bến Lức, tôi còn nhớ mãi những lời
ca não nuột của em bé ngây thơ hát dạo ở ven
đường ... Nắm chiếc gậy tre em dắt theo một ông lão tật nguyền ... Em cất tiếng ca nghe buồn rười
rượi.
NHẠC
Mưa rừng ơi mưa rừng,
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên.Phải
chăng mưa buồn vì tình đời, Mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không lâu.
( Về vọng cổ ) Ôi buồn làm sao
tiếng ca đầy thảm não.
Câu 2. Không
ai bảo ai nhưng cả xe đều im lặng và nghe đâu đây có tiếng thở dài ... Gió lạnh
từ xa như họa theo khúc nhạc u hoài ...Ông lão
sửa dây đàn em bé cũng trở sang điệu khác.
NHẠC
Ai đang đi trên đường đê,
Ai có nghe vang câu hò đê mê.
Vô đây em dù trời mưa anh vẫn đưa
em về
( Về vọng cổ )Giữa trưa buồn nghe
não ruột lòng ai.
NỐI LỐI
Mưa lành lạnh bay theo ngọn gió,
Gió trở chiều thổi nhẹ mưa sa.
Buồn sao những tiếng nhạc lời ca,
Tình nhân loại chan hòa tình đất
nước.
VỌNG CỔ
Câu 4.Những
đường tơ như chùng theo mấy ngón tay gầy guộc. Đang run run bấm nhẹ mấy cung đàn ... Chiếc đàn long phím tang thương như một kiếp
cơ hàn ... Đôi hố mắt sâu thăm thẳm như chứa đựng một nỗi niềm dĩ vãng xa xăm.Xe đến rồi đi, kẻ
xuống Hậu Giang người về đô thị. Ai không nghe cõi lòng bâng khuâng với lời ca ngây thơ vụng
dại, vang vang trong tiếng nhạc thâm trầm.
Câu 5.Cầm chiếc lon rỉ sét đưa lên vài bàn tay
bỏ vào đôi tờ giấy bạc ông lão run run để lộ nét vui mừng ... Em bé
cũng hân hoan cất tiếng ca rằng ...
NHẠC
Qua thiên san kìa ai tiễn rượu vừa tàn,
Vui ca sang rồi đi tiễn binh ngoài ngàn.
Người đi ngoài vạn lý quan san,
Người mong chờ trong bóng cô đơn.
( Về vọng cổ ) Ôi buồn làm sao người đi kẻ ở, buồn làm sao
rạn vỡ tâm hồn .
Câu 6.Bảng trắng đã lên rồi đoàn xe cũng từ từ
chuyển bánh, tôi nhìn lần cuối hình ảnh cha con người hát dạo lòng bỗng dâng ngập một niềm thương,
người ly hương ta cũng ly hương. Họ nhạc sĩ ta cũng là nhạc sĩ. Đời của
ai rày đây mai đó thì đời của ta cũng sương gió lâu rồi.
NHẠC
Mưa rừng ơi mưa rừng,
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên.
Phải chăng mưa buồn vì tình đời,
Mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không
lâu.
No comments:
Post a Comment