Monday, April 3, 2017

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: ÔNG LẢO CHÈO ĐÒ (Soạn giả Viễn Châu)

Ông lão chèo đò sống cuộc đời giản dị, ngày ngày đưa khách qua sông, không màng danh lợi. Dù chứng kiến bao đổi thay, thăng trầm của cuộc đời, lão vẫn giữ tâm thế an nhiên, xem mọi thứ như phù du. Cuối cùng, ông chọn sống bình lặng bên con đò, coi đó là niềm vui và ý nghĩa cuộc đời.

 
LỜI BÀI HÁT:
THƠ
Còn nước mơ màng mây vẩn vơ  
Thì còn Lão với một con đò
Có tiền mua lấy vài chai rượu
Nhấp rượu xong rồi Lão nói thơ:
Linh đinh trời rộng sông dài        
 Đò ngang một chiếc lần hồi sớm trưa        
Chiều rồi nghỉ một chuyến đưa        
Nằm nghe lá rụng như mưa trên đò    
Cơm ngày hai bữa cầu no    
Dám đâu bàn chuyện cơ đồ viễn vong     
Đời này có cũng như không    
Sớm còn tối mất bận lòng mà chi
VỌNG CỔ
 Câu 1. Còn nước còn non thì nơi bến cũ vẫn còn trơ một ông Lão đưa đò... Mây nước miền quê như say theo tiếng hát câu hò... Trên con thuyền cũ kỹ, ai muốn sang bến sông này Lão đưa rước giùm cho. Tiền bạc trả công chẳng nại ít hay nhiều, Lão chỉ cần ngày hai bữa mà thôi. Bởi Lão đây yêu quí con đò cũng như thiên hạ họ yêu một người tình lý tưởng.
Câu 2.  Người ta đi ngược về xuôi Kẻ ham phú quí người đòi đỉnh chung   Lữ hành kia đã sang sông  Có ai còn nhớ đến ông chèo đò ... Lão chẳng mong chi cũng không đợi không chờ... Cơm hẩm canh rau một ngày 2 bữa, manh áo tồi tàn Lão dãi nắng dầm mưa. Mặc dầu tuổi đã già nua Nhưng còn chèo nổi con đò sang sông  Tai còn tỏ, mắt còn tinh Bàn chuyện nhân tình lão chẳng nhượng gì ai.
THƠ
Hơi thu lạnh gió đưa hàng lao lách       
Nữa chiều rồi đò vắng khách sang sông
Ngồi trầm ngâm nhìn nước bạc xuôi dòng        
Lão bổng thấy cõi lòng sao trống trải  
Chim bay về núi tối rồi  
Lão lo xút gạo rữa nồi nấu cơm  
Bình minh rồi lại hoàng hôn  
Năm cùng tháng hết lo buồn mà chi    
Sự đời sinh ký tử qui    
Mới xuân xanh đó già thì đến nơi     
Sông dài mấy bận đầy vơi     
Thế gian mấy bận đổi dời trắng đen
VỌNG CỔ
Câu 5. Mười tám năm qua mấy mùa khói lửa, Lão đã chứng kiến biết bao nhiêu cảnh hưng vong của thế sự thăng trầm ... Nước mắt già nua pha lẫn nước xuôi dòng. Bất giác Lão đưa tay sờ lên mái tóc thì sau cuộc ba đào nó đã trắng như bông.Chuyện đời như cánh phù du Sớm còn
 tối mất dạ sầu mà chi Giàu sang như áng mây trôi Mới vừa thấy đó phủi tay không còn...
Câu 6.   Hò ơ ..., Nước giữa dòng có khi trông khi đục Người ở đời có lúc nhục lúc vinh Gẩm ai vô sự như mình Đò ngang một chuyến ... Hò ơ ..., đò ngang một chuyến mặc tình nắng mưa. Thân già gạo chợ nước sông khỏe thì đưa khách, mệt nằm xả hơi Sang giàu mặc kẻ đua bơi Công danh như thể bèo trôi giữ dòng ... Ai dại, ai không rốt cuộc ngẫm lại vẫn không bằng đời của Lão.Còn trời còn nước còn sông Còn cây đa cũ thì còn ông chèo đò.



No comments:

Post a Comment