Bài hát khắc họa bi kịch của Hạng Võ khi thất bại, mất cả cơ đồ lẫn người yêu Ngu Cơ. Giữa cảnh chiến tranh tan tác, ông rơi vào tuyệt vọng và cô đơn tột cùng. Nỗi đau mất nước, mất tình khiến người anh hùng nghẹn ngào, bất lực trước số phận. Cuối cùng, chỉ còn lại hình ảnh một kẻ anh hùng cô độc giữa trời đất mênh mông.
LỜI BÀI HÁT:
Lời hát:
Chiều tàn, xa xa trống chiêng rền vang
Rừng sâu, đèo cao khói sương trập trùng
Lửa binh ngập trời, nhìn về quê xưa
Thành đô tan nát,
Rừng hoang vắng sương chiều mịt mù,
Nương vó câu lên đường ngậm ngùi cho ai ta bỗng dưng lệ trào.
Câu 1:
Trời ơi tiếng sáo thê lương như mỉa mai người tuyệt vọng đang đứng bơ vơ trong tiếng trống kinh... hoàng. Cát bụi mờ bay che phủ ánh trăng tàn. Bên tai ta còn nghe văng vẳng, giọng u hòai của tiếng sáo Trương Lương. Ta có ngờ đâu một đời vẫy vùng ngang dọc của Hạng Võ Sở Bá Vương. Hôm nay lại gặp bước đường cùng. Ba ngàn tử đệ vong thân, cung điện huy hòang cũng chìm trong khói lửa.
Lời hát:
Chiều tàn, xa xa trống chiêng rền vang
Rừng sâu, đèo cao khói sương trập trùng
Lửa binh ngập trời, nhìn về quê xưa
Thành đô tan nát,
Rừng hoang vắng sương chiều mịt mù,
Nương vó câu lên đường ngậm ngùi cho ai ta bỗng dưng lệ trào.
Câu 1:
Trời ơi tiếng sáo thê lương như mỉa mai người tuyệt vọng đang đứng bơ vơ trong tiếng trống kinh... hoàng. Cát bụi mờ bay che phủ ánh trăng tàn. Bên tai ta còn nghe văng vẳng, giọng u hòai của tiếng sáo Trương Lương. Ta có ngờ đâu một đời vẫy vùng ngang dọc của Hạng Võ Sở Bá Vương. Hôm nay lại gặp bước đường cùng. Ba ngàn tử đệ vong thân, cung điện huy hòang cũng chìm trong khói lửa.
Câu 2:
Giữa lúc sa cơ Ô chùy như nản bước, nên vó câu đã mỏi mệt ê chề. Hết lương khô nên võ khí nặng
Giữa lúc sa cơ Ô chùy như nản bước, nên vó câu đã mỏi mệt ê chề. Hết lương khô nên võ khí nặng
nề. Giọt mồ hôi ướt đầu manh áo chiến trời ơi máu quân thù
hay máu của thân ta. Trời không
thương còn nổi trận mưa sa, dòng lệ hận chan hòa tình đất
nổi. Trước mặt ta là Tràng Giang cản
lối nẻo quay về có lối dời chân?
Ngu Cơ ơi hãy mong cùng ta giục vó buông cương
Tìm lối thóat thân giữa hồi nguy hiểm
Trên bước đường cùng nơi rừng sâu núi thẳm
Vượt suối băng ngàn để tìm lối đào vong
Thủy triều mênh mông con sông xanh nổi sóng ba đào
Bến nước Ô Giang đã ngăn đường cản lối
Nàng ơi trong lúc vận cùng ta có nỗi cuồng sinh
Ngu Cơ ơi hãy mong cùng ta giục vó buông cương
Tìm lối thóat thân giữa hồi nguy hiểm
Trên bước đường cùng nơi rừng sâu núi thẳm
Vượt suối băng ngàn để tìm lối đào vong
Thủy triều mênh mông con sông xanh nổi sóng ba đào
Bến nước Ô Giang đã ngăn đường cản lối
Nàng ơi trong lúc vận cùng ta có nỗi cuồng sinh
Câu 5:
Trời ơi nàng bỏ ta giữa bốn bề máu lửa, Nhìn thấy ai chan hòa máu đỏ khiến cho ta chan chứa lệ
anh... hùng. Ta có ngờ đâu trên nẻo cạn đường
cùng. Người yêu mất cơ đồ cũng mất, ta còn mặt
mũi nào nhìn non nước cỏ cây? Ôi máu nhuộm
hồng hoen ố mảnh xiêm y, Ta chua xót nghẹn
ngào rơi nước mắt. Trong khi trước mặt
ta là trùng dương bát ngát bến Ô Giang đang cuộn sóng ba đào.
Câu 6:
Ngu Cơ ơi hương hồn nàng có lẩn khuất đâu đây, hãy đưa ta thóat vòng tử lộ. Mưa nặng hạt dưới khung trời bão tố chẳng biết giọt mưa sầu hay giọt lệ đẫm chiêm y. Thôi Ngu Cơ ơi nàng hãy tạm nằm đây, thân ngà ngọc vùi sâu dưới ba tấc đất. Trên lưng tuấn mã ngậm ngùi ra nước mắt, ta ra đi trong tiếng gió mưa rừng. Trời ơi cả một thời oanh liệt đất Giang Đông, nay chỉ còn nhất nhơn nhất mã. Chí cả một đất anh hùng đã tan tành theo bọt nước Ô Giang ./.
Ngu Cơ ơi hương hồn nàng có lẩn khuất đâu đây, hãy đưa ta thóat vòng tử lộ. Mưa nặng hạt dưới khung trời bão tố chẳng biết giọt mưa sầu hay giọt lệ đẫm chiêm y. Thôi Ngu Cơ ơi nàng hãy tạm nằm đây, thân ngà ngọc vùi sâu dưới ba tấc đất. Trên lưng tuấn mã ngậm ngùi ra nước mắt, ta ra đi trong tiếng gió mưa rừng. Trời ơi cả một thời oanh liệt đất Giang Đông, nay chỉ còn nhất nhơn nhất mã. Chí cả một đất anh hùng đã tan tành theo bọt nước Ô Giang ./.
No comments:
Post a Comment