Tuesday, April 21, 2026

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: Người Cũ Còn Thương (Tác Giả: Nguyễn Minh Tấn)

 Bài hát kể về một cuộc tình tan vỡ sau những năm tháng yêu thương, để lại nỗi đau và sự nuối tiếc cho cả hai. Người ở lại mang nặng nhớ thương, day dứt vì những sai lầm, ích kỷ khiến gia đình chia ly và đứa con thiếu vắng tình mẹ. Dù thời gian trôi qua, ký ức cũ vẫn không thể quên, và khi gặp lại chỉ còn lại sự nghẹn ngào xa cách. Cuối cùng, nhân vật vẫn mong một ngày người cũ quay về, hàn gắn yêu thương vì tình vẫn còn vương vấn.

 
LỜI BÀI HÁT:
Nói Lối
Chuyện chúng mình thoáng chốc bỗng xa xôi.
Yêu dấu cũ đã trôi vào ký ức.
Sẽ có lúc con tim mình thổn thức.
Ray rứt buồn ray rứt chữ lìa đôi.
 
Vọng Kim Lang
Dù thế nào thì em cũng xa tôi,
quay bước đi xa rồi.
Cho ngỗn ngang bên đời còn chuỗi ngày nhớ thương đầy vơi.
Tháng năm lướt trôi qua đời mà một người vấn vương sầu thương.
 
Rồi từng đêm trường con khờ than khóc,
xót xa nhớ mẹ, lòng nghe đau thắt con tim.
Đã qua tám năm êm đềm mà giờ mình rẽ chia đành sao.
Xa xăm biết em phương nào lời ru buồn hát không thành câu.
 
Còn đâu tình sâu yêu dấu năm xưa đã tan trong một chiều mưa.
Cho vừa lòng người ra đi ta mãi ôm câu tình si.
 
Vọng Cổ (Câu 1)
Gạt lệ chia ly cất bước ra đi người không ngoảnh lại.
Đâu biết sau lưng người dưng khắc khoải tê tái niềm đâu rỉ máu... tim... sầu. Hò 16
 
Ai cắt vầng trăng cho lỡ mối duyên đầu. Hò 20
 
Ngày ấy yêu nhau trọn câu son sắc,
cau đắng mặn nồng tay vẫn nắm chặt bàn tay. Xê 24
 
Cuộc sống mệt nhoài vai vẫn tựa vào vai,
mơ ước tương lai đong đầy hạnh phúc. Xang 28
 
Đôi lúc vô tình để lạc mất niềm tin,
đời cuốn xô mình rời xa ngày nắng ấm. Cống 32
 
Vọng Cổ (Câu 2)
Có những thứ trải qua rồi mới thấm,
càng ngẫm càng đau càng thấu những sai lầm. Hò 16
 
Ta chẳng vì nhau mà thay đổi đôi lần. Hò 20
 
Lỡ bước sa chân trượt dần hạnh phúc,
vấp ngã đôi lần hai đứa đã lìa đôi. Xê 24
 
Phía trước cuộc tình lẻ bước một mình tôi,
con trẻ cút côi đêm đêm thèm tiếng mẹ. Xê 28
 
Mái ấm hôm nào chỉ còn quạnh quẻ,
gối lẻ loan phòng canh vắng một mình anh. Xang 32

Nói Lối
Xa cách lâu rồi cứ ngỡ sẽ dần quên.
Sao nỗi nhớ cứ buồn tênh trong nỗi nhớ.
Bút ký ra tòa là cào bằng tất cả.
Thua thắng được gì khi đôi ngã lìa xa.
 
Vọng Cổ (Câu 5)
Rồi một chiều lặng lẽ ngang qua tình cờ ta chạm mặt.
Thăm hỏi đôi câu chào nhau rồi vội bước, mưa ướt bờ vai hay mưa ướt... trong... lòng. Hò 16
 
Em hạnh phúc không mà nước mắt tuôn dòng. Hò 20
 
Ngày ấy đôi ta trẻ lòng non dạ,
nông nỗi ghen hờn nên vội lướt đời nhau. Xê 24
 
Ích kỷ hẹp hòi anh trước em sau,
mình chẳng vì nhau mà rộng lòng dung thứ. Xê 28
 
Để đứa con thơ mất đi tình mẫu tử,
hạnh phúc phù du khi đánh mất nhau rồi. Xề 32
 
Vọng Cổ (Câu 6)
Dông bão qua rồi ký ức cũng dần trôi,
chỉ còn nỗi nhớ sau cuộc tình đã lỡ.
 
Còn lại cơn mơ xô dòng đời bỡ ngỡ,
con bến hẹn hò chờ đợi chuyến đò xưa. Cống 16
 
Nếu một chiều nào có nhớ đến điệu ầu ơ,
em hãy cứ quay về nơi bến cũ. Xê 20
 
Nơi nữa trái tim vẫn còn ấp ủ,
và để lời ru không đứt đoạn giữa đêm trường. Xề 24
 
Quên hết lỗi lầm, bỏ hết sầu vương,
vì người cũ vẫn còn thương tình cũ. Xê 28
 
Hát lại lời ru bao đêm dài ấp ủ,
để gió mùa thu con ngủ giấc say nồng./. Hò 32

Monday, April 3, 2017

LỜI VỌNG CỔ: XIN GỌI NHAU LÀ CỐ NHÂN

Bài vọng cổ này mang đậm nỗi buồn của một cuộc tình dang dở giữa không gian phố đêm mưa lạnh. Lời ca gợi lại những kỷ niệm xưa cùng hình bóng người thương nay đã xa, để lại nỗi cô đơn và tiếc nuối khôn nguôi. Từng câu hát như chạm vào nỗi lòng của người ở lại, khi tình yêu không trọn vẹn và ký ức vẫn còn vương vấn. Giai điệu sâu lắng, da diết khiến người nghe dễ đồng cảm với nỗi đau chia ly. Đây là một bài ca giàu cảm xúc, phù hợp với những ai đang mang tâm trạng hoài niệm.

LỜI BÀI HÁT:
Nhạc:
Tôi trở về đây lúc đêm vừa lên, giăng mắc trời mưa phố xưa buồn thêm, gác lòng tìm dư hương 
ngày xưa . Bao nhiêu kỉ niệm êm ái, 1 tình yêu thoáng trên tầm tay . Tôi trở về đây với con đường xưa . Đâu bóng người thương cố nhân về đâu ? Phím buồn chợt đâu đây vọng đưa. Công viên lạnh lùng hoang vắng, ngọn đèn đêm đứng im cúi… đầu.
Vọng cổ:
Câu 1:
..... Phố nhỏ về đêm âm vang từng nhịp bước, lối cũ đường xưa lạnh lùng im vắng mưa vẫn mưa rơi
 làm tê buốt tâm…hồn. Anh đi về đâu khi em đã xa rồi ? Còn lại bên anh ánh đèn đêm hiu hắt, trên bến đợi chờ của thuở vào yêu . Lời hẹn hò còn quanh quẩn bên tai, theo tiếng gió mưa len vào nỗi nhớ. Kỉ niệm còn đây, người xưa đâu mất, đêm vắng canh tàn riêng mình tôi đếm bước…
Câu 2:
Về đâu mái tóc người thương, về đâu tiếng hát du dương hôm nào, khúc nhạc tình xưa vẫn tha thiết 
 ngọt ngào . Đàn chưa dứt dây tơ sao người ca đâu vắng ? Phím lạc tơ chùng, cung oán cung thương. Em vội hẹn thề, em cũng vội quên, để lại trong tôi vết thương lòng đau nhói . Mộng ước tương lai tan thành mây khói, đeo đẳng bên người bao nỗi nhớ thương…

 Nhạc:
Thu đến thu đi cho lá vàng lại bay, em theo bước về nhà ai, ân tình xưa đã lỡ, thời gian nào bôi 
xóa, kỉ niệm đầu ai đành lòng quên . Phố buồn mình tôi bước chân lẻ loi, day dứt trời mưa bỗng nghe mặn môi . Nỗi niềm chuyện tâm tư người ơi, xin ghi nhạc lòng thương nhớ, mình gọi nhau cố nhân u sầu

Vọng cổ:
Câu 5:
.... Tìm hỏi người quen tôi mới biết em đã vui bước vu qui từ mùa thu trước, xác pháo hồng bay 
hoà lẫn xác lá thu…vàng . Biết nói gì đây khi đã lỡ cung đàn . Thời gian qua sẽ làm nhạt phai kỉ niệm, sẽ có được vết hằn nhung nhớ trong tim . Bóng hình tôi chắc em đã lãng quên, kỉ niệm cũ cũng vỡ tan như xác pháo, giọt mưa đêm hay giọt lệ lòng đang chảy, đọng lại trên môi men đắng cuộc đời.
Câu 6:
Phố buồn mình tôi bước chân lẻ loi, day dứt trời mưa bỗng nghe mặn môi, nỗi niềm chuyện tâm 
tư người ơi, xin ghi nhạc lòng thương nhớ, mình gọi nhau cố nhân u sầu. Nếu mai này mình lỡ gặp nhau , xin hãy gọi nhau là cố nhân anh hỡi . Đường vào tình yêu với bao điều chua xót , gom góp đau buồn em cất bước vu qui, lá thu vàng tiễn bước em đi, gởi thương gởi nhớ về cho một người. Đường về bến hẹn mưa giăng lối, phố nhỏ mình tôi bước lẻ loi, tìm trong kỉ niệm người thương cũ, mỏi mắt mong chờ mà em vẫn biệt tăm.











LỜI BÀI VỌNG CỔ: VẦNG TRĂNG SÔNG TRẸM

 Phi Hùng
Bài vọng cổ mang đậm chất trữ tình, gợi lên hình ảnh cô gái miền sông nước gắn với ánh trăng và câu hò dịu ngọt. Lời ca không chỉ nói về tình yêu thầm lặng, chung thủy mà còn khắc họa vẻ đẹp kiên cường của người con gái Cà Mau gắn bó với quê hương. Qua dòng thời gian, nỗi nhớ và sự chờ đợi càng trở nên da diết khi người xưa đã vĩnh viễn ra đi. Bài hát để lại nhiều cảm xúc sâu lắng về tình yêu, ký ức và sự hy sinh. Đây là một tác phẩm giàu hình ảnh, đậm chất miền Tây sông nước.

-   
LỜI BÀI HÁT:

 Lý trăng soi 
Ơi vầng trăng soi tóc ai buông dài
Theo mái chèo khoan thai, gió lay bóng dừa
Bông tràm đong đưa theo sóng khua mạn thuyền
Câu hò giao duyên
Tình ai tha thiết, ai biết lòng ai
Vầng trăng nghiêng áo bay bay
Theo tháng năm dài, theo mộng tình say...
- Vọng cổ -
1. Tôi say tiếng hát của cô gái chèo thuyền chở đầy trăng trên dòng sông Trèm Trẹm. Tiếng cô 
gái nhặt khoan như lời trái tim ai nghèn nghẹn ...đêm nào. Tôi làm sao quên được ánh mắt dâng trào. Cô gái Cái Tàu chiều chiều ngồi chải tóc, nhìn cánh cò, lòng mong đợi bóng người đi. Ai biết cô đang mơ ước những gì, ngày hội ngộ giữa mùa sen trắng nở....Hay âm thầm thương nhớ giữa trời đông, chỉ có cô mới hiểu được lòng người chung thủy.
2. Thời gian qua, trăng tròn rồi lại khuyết, người năm xưa sao biền biệt mãi không về. Để nhớ để thương đè nặng câu thề.Vì tiếng gọi núi sông, cô một mình lặn lội, hết Cạnh Đền, Sông Đốc đến Tam Giang. Hết Chắc Băng, xuôi đò dọc, đò ngang, vào Huyện Sử qua rừng tràm U Minh Hạ. Vì tình yêu, vì quê hương mẹ, cô bám đất kiên cường như rừng đước Cà Mau.
- Lý Chiều Chiều -
Chiều chiều... Trên bến sông... Ai chờ mong...
Mong chờ mong....
Tiếng ca như lòng thương nhớ
Chín năm nhớ thương âm thầm
Đêm đêm ngắm trăng xuyên cành
Hương tràm ngạt ngào lan nhanh
Xanh xanh áo ai mây trời
Lao xao sóng xô vang lời
Tơ vàng trên dòng sông rơi
Bâng khuâng lặng nghe trang đời...
- Vọng cổ -
5. Đời cô gái như chuyện cổ tích trên vùng sông nước. Hồn lâng lâng theo con thuyền xuôi ngược, 
nhìn trăng nghiêng nghiêng mà tôi cứ ngỡ bước …chân người. Sao lung linh hay ánh mắt cô cười. Là con cháu bà Trưng, bà Triệu, cô đã một thời oanh liệt, dọc ngang. Ôi! Cô gái Cáu Tàu vừa đẹp lại vừa ngoan, vừa chung thủy lại vừa mang chí cả. Thới Bình ơi! Trăng đêm nay thương quá. Vì trong trăng có một phần má thắm, môi hồng....

6. Đêm nay trên dòng sông Trèm Trẹm, trăng soi đường như dãy sông Ngân. Hàng dừa nước như 
vẫy tay chào người cũ, tôi tìm về Cái Tàu thăm lại người xưa. Còn đâu nữa cô gái chiều chiều ngồi chải tóc, nơi ấy bây giờ là cây phượng đầy bông. Màu phượng đỏ như tấm lục hồng trên nấm mộ, tôi còn đây sao cô vội bỏ đi rồi....
Thới Bình ơi! Đời cô gái như một trang huyền thọai.
Bên một người khơi dậy những kỷ niệm ngày xưa.
Từ đây cho đến bao giờ
Vầng trăng sông Trẹm.... Ai chờ đợi ai ./


LỜI BÀI VỌNG CỔ: TRỐNG LOẠN THĂNG LONG THÀNH

Bài vọng cổ này tái hiện hình tượng Tổng đốc Hoàng Diệu trong những ngày cuối cùng cố thủ thành Thăng Long trước quân xâm lược. Lời ca thể hiện tinh thần kiên cường, lòng trung nghĩa và quyết tâm sống chết vì đất nước của vị anh hùng dân tộc. Dù rơi vào hoàn cảnh hiểm nghèo, ông vẫn giữ vững khí tiết, không khuất phục trước kẻ thù. Cao trào của bài là nỗi đau mất thành và quyết định hy sinh để giữ trọn danh tiết. Tác phẩm mang đậm tính bi tráng, khơi dậy lòng yêu nước và niềm tự hào dân tộc.

 
 LỜI BÀI HÁT:
THƠ
Ba quân ơi nghe chăng tiếng trống  
Tiếng trống xâm lăng, tiếng trống loạn cuồng  
Tiếng trống thê lương, Thăng Long sắp mất
Uy danh sắp tàn. Đời tan nát tan
VỌNG CỔ
Câu 1.Nhưng không, Hoàng Diệu này sẽ dẹp tan hồi trống loạn của Pháp quân để cố thủ Thăng Long Thành ... Tất cả hãy nghe ta mà giữ vững ngọn cờ vàng. Là một viên Tổng Đốc nhà Nam  anh dũng, ta thề một lòng sống chết với ba quân. Đây là thành quách thân yêu từng bảo bọc uy danh Hoàng Diệu, thì có lẽ đâu giờ này ta lại để xóa tên mình trên trang việt sử.
Câu 2.Kìa tại sao ba quân lại thờ thẫn nhìn ta với tia mắt buồn như chán nản, hay là ba quân đang ngầm bảo rằng ta đang run sợ muốn qui hàng ... Về việc ta vừa sai Tôn Thất Bá xuống mặt thành . .. Không , đó là ta muốn kéo dài trận chiến để sẵn sàng chỉnh đốn quân binh. Vậy ba quân hãy gom sẵn oán hờn lên đầu gươm ngọn giáo với tất cả niềm tin.Nếu mà thành quách đổ tan Hãy bươi gạch vụn mà tìm xác ta
Câu 3. Trống lại đổ liên hồi ngạo nghễ, thế là địch quân đã siết chặt vòng vây. Ba quân ơi trời đất  đang lần lần thu hẹp lại để nhốt căm thù vào bốn vách thành cao. Và máu lửa sẽ đến đây để gieo thêm thảm họa. Vậy ta phải làm sao đem máu lửa dẹp tan máu lửa rồi vẽ tên mình lên mặt đất quê hương.Tim người đựng mấy nguồn thương Trần gian có mấy con đường nhục vinh Hãy tìm cái chết hùng anh Dầu tan xương thịt uy danh để đời
VỌNG CỔ
Câu 4. Trời ơi, súng nổ đan bay lửa tràn như bão loạn đang mang tai ươn thảm trạng đến đây rồi ...Cửa thành Nam bị tan vỡ lần hồi. Mà quân sĩ thây từng thây gục ngã, tiếng reo hò thay thế tiếng quân la. Ôi ! ta muốn hét muốn la cho tường thành đổ nát, để vùi chôn thi thể ba quân cho thịt xương kia khỏi bị gót xâm lăng nó chà đạp dày bừa.
Câu 5. Thôi, ba quân ơi, sức giặc mạnh như mưa cuồng thác lũ, ta không thể nào giữ nổi thành trì ... Vậy ta hạ lệnh giải binh cho tất cả bôn đào. Hãy quăng hết giáo gươm, hãy theo lối riêng mà tìm sanh lộ. Đi mau đi, đừng chần chờ, đừng do dự đừng đổ lệ khóc thương ta.  Hãy tìm tâu lại Đức Vua Rằng ta Hoàng Diệu không về nữa đâu  Thăng Long đã mất từ lâu Thây thi này cũng vùi sâu đáy mồ
Câu 6. Ôi ta không thể cầm ngăn nước mắt khi nhìn theo đám quân sĩ thân yêu, đang âm thầm lẩn trốn với những đôi mắt buồn đẫm lệ chia ly. Ta biết họ thương ta như thương một người anh ruột thịt, nên không đành rời bỏ lúc nguy nan. Nhưng ba quân ơi giờ đây không còn con đường nào khác hơn là phải ra đi để bảo toàn lực lượng. Gom tàn quân chờ đợi một thời cơ để chiếm lại Thăng Lòng Thành Còn viên Tổng Đốc nhà Nam Thành tan thì xác cũng tan theo thành Khi nghe nhịp trống trường đình Mơ hồi trống loạn mà tìm tên ta.





LỜI BÀI HÁT VỌNG CỔ:TRÊN ĐƯỜNG LƯU DIỂN

Bài vọng cổ này là dòng hồi tưởng đầy cảm xúc của một người nghệ sĩ trên hành trình lưu diễn khắp mọi miền đất nước. Qua từng câu ca, tác giả thể hiện tình yêu sân khấu, lòng biết ơn khán giả và niềm gắn bó sâu nặng với quê hương. Những kỷ niệm về con người, cảnh đẹp và tình cảm chân thành nơi mỗi vùng đất đã để lại dấu ấn khó phai trong lòng người nghệ sĩ. Tác phẩm còn khắc họa niềm đam mê nghệ thuật và sự rung động chân thành trong từng nhịp ca. Đây là bài ca giàu cảm xúc, mang đậm tình người và tình đời.
LỜI BÀI HÁT:
NGÂM THƠ
Có những buổi đêm về mưa lạnh buốt  
Khắp phố phường lả lướt ánh đèn khuya  
Ngồi trầm ngâm cho dĩ vãng hiện về  
Tôi nhớ mãi những quãng đường lưu diễn
VỌNG CỔ
Câu 1.Sau mấy chuyến diễn du tôi cảm thấy tình quê hương thêm đậm đà thắm thiết từ Hậu Giang cây lành trái ngọt cho đến Miền Trung dịu dợi núi mây ngàn ... Đèn sân khấu đêm đêm buông thỏa ánh mơ huyền. Với bốn phương khán giả tôi đã ghi nhận tấm cảm tình của kẻ lạ người quen. Một giấc mơ từ buổi thiếu niên khi mới tập tễnh học đàn ca và khi còn đang cấp sách đến trường, tôi đã cảm thấy say mê với ánh đèn sân khấu.
Câu 2. Những tiếng hoan hô những hồi cổ võ như khuyến khích tôi vững bước trên quãng đường đầy hoa nở có sẵn những bàn tay vun quén nụ hoa đời ... Tôi chỉ là một kẻ thơ sinh còn bỡ ngỡ trên muôn dậm đường dài. Cửa tâm hồn đang mở rộng để tiếp nhận những cảm tình của tri kỷ gần xa. Tôi đâu dám khinh thường nghệ thuật cầm ca và luôn luôn học hỏi những điều chưa biết vì dù sao tôi cũng như một bóng lạc đà hiền lành yếu ớt đang dung rủi trên quãng đường dịêu vợi bao la .
Câu 3. Bến Ninh Kiều gió gợn nước sông trong Tây An Tự núi Sam cây chớm nở. Khi xách hành lý sang đò Mỹ Thuận, lúc theo đoàn qua bắc bến Tân Châu.Dừa Bến Tre nước ngọt làm sao Cô gái  xứ Mỹ đưa đò xinh đẹp quá Cô còn nhớ rặng phi lao của biển Hội An uốn mình trước gió, và những lượt sóng rạt rào nơi bãi Nha Trang, bao nhiêu cảnh khắc phiên và bao nhiêu ân huệ trên bước đường lưu diễn, tôi phải làm gì đây trong đời nghệ sĩ để cùng ai đáp tạ tấm chân tình.
NGÂM THƠ
Bạn hẳn biết trong  sáu câu vọng cổ
kết tinh từ đâu khổ kiếp văn nhân     
Là đau thương rung cảm kết nên vần     
Nhờ phổ biến qua vọng ca truyền cảm
VỌNG CỔ
Câu 4.Tôi gởi tình tôi theo sáu câu trầm bổng trao đến bạn tri âm trong gió lộng bốn phương trời ...Dù lạ dù quen cũng cảm thông trong tiếng khóc câu cười. Chuông sân khấu vừa trỗi lên ba hiệp muôn ánh đèn màu như mở hội hoa đăng. Tôi thấy tôi bàng hoàng run rẩy cả đôi tay, nguồn cảm xúc chan hòa trong nhịp thở. Tôi mến làm sao những ông lão đầu râu tóc bạc, cho đến những nàng xuân nữ đang nhìn tôi khẽ hé môi cười.
Câu 5. Giảng hát đêm nay trở về chỗ trọ cuộn mình trong chăn ấm tôi còn đang trở giấc mơ màng ... Máy hát nhà ai buông ra những bản ca lẫn mấy cung đàn. Trong những câu vọng cổ quen quen nghe kỷ lại đó là bản ca của mình dạo trước, ôi còn chi sung sướng hơn khi mình được nghe tiếng mình trong đêm vắng, không dằn được cơn cảm xúc tôi bổng rưng rưng giọt lệ chân thành ...  
Câu 6. Khuya hôm sau khi màng nhung vừa khép lại, đoàn xe rủi vung trên đường thiên lý, trong lúc muôn người đang say đắm trong giấc điệp triền miên. Sóng biển xanh reo khúc nhạc chơi vơi,  làn khói biếc vấn vương rừng núi thẳm. Tôi nghe lòng lưu luyến cô gái quê thẹn thò cấy mạ và những gương mặt vui tươi kiều diễm của những nữ sinh trong sắc áo muôn màu... Hậu Giang ơi tình quê hương tha thiết làm sao, Miền Trung hỡi ra đi còn luyến tiếc. ¨     Xa xôi gởi đến đôi dòng ¨     Sáu câu vọng cổ ta lòng tri âm.



LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TRĂN TRỐI

Sáng tác: VIỄN CHÂU
Bài vọng cổ này là lời trăn trối đầy xót xa của một người chồng trước lúc lìa đời, gửi đến người vợ trẻ còn nhiều dang dở. Qua từng câu ca, tác giả thể hiện nỗi day dứt về cuộc hôn nhân chênh lệch tuổi tác, khi tình nghĩa chưa trọn mà đã phải chia ly. Người chồng vừa đau lòng, vừa mong vợ sớm tìm hạnh phúc mới thay vì thủ tiết trong cô đơn. Tác phẩm khắc họa rõ nét bi kịch tình yêu và số phận, mang đến cảm xúc sâu lắng và đầy ám ảnh. Đây là một bài ca giàu tính nhân văn, chạm đến trái tim người nghe.
LỜI BÀI HÁT:
Ngâm:
Anh cần em khóc bấy nhiêu thôi,
Tình nghĩa đôi ta đã đủ rồi,
Em hãy nín đi mà nghe nhắn nhủ,
Trước giờ anh sắp trút tàn hơi.
Vọng cổ :
Câu 1:Đừng khóc nữa em ơi! tử biệt sinh ly đều do nơi mạng số, anh đâu bó buộc cuộc đời góa bụa 
của em trong khi tuổi xuân còn chan chứa mộng ân ... tình. Em hãy bước lại gần đây và nghe lời trăn trối sau cùng. Nếu biết thương chồng thì em đừng thủ tiết, kiếm chổ cậy nhờ nương tựa mai sau. Anh nói thật tình chớ chẳng dối lòng đâu. Em hãy nín đi đừng có khóc chi nhiều. Mai mốt này em có được người yêu, nước mắt đâu còn tuôn rơi ngày em tái giá.
Câu 2 :Anh không muốn nghe những lời của em thề thốt, vì đó là tấm bình phong của kẻ hai lòng. Nếu anh chết đi thì làm sao biết được chuyện dương trần. Em nói là em sẽ thờ chồng thủ tiết, thì có nghĩa là em muốn rẻ bước sang ngang. Em nói là em sẽ đưa tôi đến tận nghĩa trang, biết đâu dọc đường sẽ mất đi người đưa đám táng. Nếu lúc đó tôi có buồn có giận, muốn tung nắp quan tài nhưng thiếu phép hồi sinh.
Ngâm:
Chuyện tình năm cũ em còn nhớ,
Hay đã quên rồi câu ái ân.
Mộng vỡ tàn canh theo giấc ngủ,
Lệ tình đẫm ước gối chăn đơn.
Vọng cổ :
Câu 4:Em ơi, anh biết nợ duyên của đôi ta là do tiền do bạc, nên anh mới mua được những đêm
ái ân bằng so le tuổi tác, trong khi anh hơn bốn mươi còn em thì mới muười sáu trăng . . . tròn.
 Vậy thì tình nghĩa gì đâu lụy phải buồn. Anh còn nhớ ngày thành hôn lễ, đi cạnh bên nàng thiên
 hạ hỏi chú rễ là ai? Họ bảo rằng ông gìa chồng đi với nàng dâu, Anh kiêu hãnh nhìn một bọn người vô ý thức. Còn em thì ngại ngùng lấy tay che mặt, nước mắt tuôn rơi làm đôi má phai hồng.
Câu 5:Mình sống với nhau gần năm tuổi mộng, mà tính đến hương đêm thì được bấy nhiêu lần.
tội nghiệp cho người mình yêu phảI lạnh lẻo cô phòng. Trong khi đời em thì căng đầy nhựa sống, anh lại cổi cằn bởi sinh lực gìa nua. Em bán ân tình mà chẳng có ai mua, ế ẩm như phiên chợ chiều buồn muôn vạn thuở. Nếu anh còn sống thêm sẽ làm em buồn em khổ, thèm khát tình yêu trên danh nghĩa vợ chồng.
Câu 6 :Em ơi! bây giờ là cuối một tuần trăng, anh không hy vọng sống qua tuần trăng khác. Nếu định mệnh thì anh đây nè biết trước vì bóng tử thần đã lãng vãng quanh đây. Nói chi nhiều tình cũng chỉ bấy nhiêu thôi, kìa anh đã bảo em đừng khóc nữa. Anh chết đi ai sẽ lau cho em ngấn lệ ai chiều chuộng nâng niu khi em giận em hờn. Em có nghe những lời nhắn nhủ của tôi không? thì em hãy bình tĩnh mà nhìn tôi đi vào cõi chết. Nghe như hơi thở ngập ngừng, có tiếng tử thần  đang réo gọi hồn tôi ./.


LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TRÁI KHỔ QUA

Soạn giả Viễn Châu
Bài vọng cổ này kể về một mối tình quê mộc mạc, gắn liền với hình ảnh giàn khổ qua và những kỷ niệm tuổi trẻ ngọt ngào. Tình yêu tưởng chừng trọn vẹn nhưng lại dang dở khi người con gái phải theo sự sắp đặt của gia đình, chấp nhận lấy chồng vì hoàn cảnh. Nỗi đau của chàng trai được thể hiện qua sự tiếc nuối, cô đơn và những ký ức không thể quên. Hình ảnh giàn khổ qua trở thành biểu tượng cho tình yêu đắng cay nhưng sâu đậm. Tác phẩm mang đậm chất trữ tình, phản ánh chân thực số phận và tình cảm on người nơi thôn quê.
 
Lời bai ca:
Nói lối
Tôi với em hai người cùng một xóm
Nhà của em có trồng đám khổ qua
Mỗi bình mình còn nặng giọt sương sa
Tôi nhìn mãi cánh tay ngà em tưới nước
VỌNG CỔ
Câu 1: Dây khổ qua bông vàng nhụy trắng, trái khổ qua tuy đắng nhưng đượm thắm...
... hương... tình...
...Mẹ tôi thường khen em thùy mỵ dịu dàng...
Em cúi đầu bẽn lẽn mà gương mặt ửng hồng và e ấp nụ cười duyên (-)
Tôi vội chạy ra sân nhìn nước, nhìn mây, nhìn đất, nhìn trời. Mong cho năm nay sớm dứt trận
mưa rào, để cho đám khổ qua được đâm chồi, nẩy lá...
Câu 2: Tôi còn nhớ trong một buổi chiều hôm ấy, khi ánh hoàng hôn vừa bao phủ thôn buồn...
...Em trao cho tôi mấy trái khổ qua và âu yếm bảo tôi rằng...
“ Công em tưới nước vun phân
Khổ qua có trái dành phần tặng anh (-)
Khổ qua nhụy trắng lá xanh
Trái quê thắm đượm mối tình đồng quẽ
Sang năm anh rước em về
Đẹp câu duyên nợ, vẹn bề thất gia...”
Câu 3: Nhưng dòng nước trường giang còn có khi lớn, khi ròng. Thì lòng dạ con người cũng
theo thời gian mà nay dời, mai đổi. Cuối mùa Xuân năm ấy có người đem trầu cau dạm hỏi,
cha mẹ em tham giàu nên nhận lễ gã em (-) Suốt đêm ấy anh nằm không ngủ, đợi sáng ngày
 tìm em han hỏi chuyện vợ chồng em định liệu ra sao? Thì trời ơi! Em chỉ nhìn theo con bướm
chập chờn bay lượn mà khẻ bảo với anh:
“ Việc nầy do lịnh mẹ cha,
Phận em là gái khó cãi qua huyên đường”

Hò...hơ...đèn nào cao cho bằng đèn Ba Giác
Gái nào bạc cho bằng gái chợ Giồng
Ngày mai em làm lễ tơ hồng
Là ngày em bẽ gãy... hò hơ...là ngày em bẻ gãy
... chữ tơ đồng với anh
VỌNG CỔ
Câu 4: Đám cưới của em mời đông đủ bà con lối xóm...Còn riêng tôi thì chẳng thấy...
...ai...mời...
Nghe tiếng cười vui mà gan ruột tơi bời...
Mưa rớt vườn cau theo gió lạnh. Lòng tôi cũng lạnh tợ mưa rơi (-)
Em đi, cạn chén rượu mừng
Tôi về, biết mấy đêm trường khổ đau!
Người ta vui vẻ làm sao
Còn tôi thì mượn giấc chiêm bao gặp nàng
Câu 5: Lễ đưa dâu của em, bà con đổ xô ra xem đông đảo. Mà lòng tôi nát tan như xác pháo
 bên đàng...
...Em cười vui, còn tôi thì lệ đổ muôn hàng...
Dẫu rằng tôi nghèo tiền, nghèo bạc nhưng không có nghèo nhân đạo, thủy chung (-) Nhưng
nhân đạo thủy chung không đổi được ruộng vườn, cơm áo. Còn chung thủy mà chi, khi người
 mình yêu không tình không nghĩa! Chỉ say mê theo vật chất kim tiền.
Câu 6: Năm nay trời lạnh sương nhiều quá! Giàn khổ qua trái đã lớn rồi.Mẹ tôi ngày một thêm
già, còn lụm cụm lo bề cơm nước. Chiều hôm ấy, khi người nấu chín nồi cơm mới gọi tôi vào
dùng bữa và âu yếm bảo với tôi: “ Hôm nay, mẹ nấu nồi canh khổ qua. Một món mà con hằng
 ưa thích! “ Tôi cúi đầu không nói mà lệ cứ rưng rưng, mẹ tôi biết tôi có điều chi đau khổ, nên
người nhìn tôi rồi buông tiếng thở dài.
Ngoài sân có một đôi bướm trắng đang chập chờn bay lượn trên giàn khổ qua sai trái.
Như trêu ghẹo kẻ si tình
Quá yêu người mà không được người yêu ./.