Soạn giả Viễn Châu
Bài vọng cổ này là lời chia tay đầy xót xa của một cô gái khi tình yêu đầu dang dở vì khoảng cách giàu nghèo. Dù còn yêu sâu đậm, cô đành chấp nhận buông tay và chúc phúc cho người mình thương bên một hạnh phúc khác. Nỗi buồn, sự cam chịu và tình cảm chân thành được thể hiện qua từng câu ca da diết. Dù xa cách, tình yêu ấy vẫn âm thầm tồn tại trong ký ức và trái tim người ở lại. Tác phẩm mang đậm màu sắc bi thương và rất dễ chạm đến cảm xúc người nghe.
LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Xin trả cho anh lời nói yêu đầu. Cùng màu thư xanh anh viết
cho em. Duyên kiếp ngăn đôi hai đứa minh rồi. Còn
giữ chi cho thêm buồn càng gơi thêm bao nhớ thêm. Em chúc cho anh đẹp mối duyên tình, cùng
người anh yêu quyền quí cao sang. Em biết thân em phận gái nhà nghèo mà đã lỡ yêu ai rồi cầm bằng như áng mây trôi.
VỌNG CỔ
Câu 1. Xin trả lại cho anh màu thư xanh kỷ
niệm. Như chính tay em chôn liệm mối duyên đầu ... Lời nói yêu thương thay tiếng nguyện cầu ... Cầu mong sao
cha anh tròn duyên nợ bên một người không phải là em. Cầu mong anh không se thắt buồn tim khi
cố quên chuyện cũ đời mình. Cũng như em sẽ cố quên anh trong những đêm âm thầm mọng tưởng.
Câu 2. Duyên kiếp ngăn đôi thôi đành dang dở
mộng ... Hy vọng ngày xưa thành tuyệt vọng bây giờ ... Trời đất xa xưa như đổi tiết thay mùa. Huống chi
mùa thu không trông lá chết đón gió đông vế cho khỏi buốt giá
làn da. Bời kiếp em nghèo nên anh mới dệt mộng với người ta. Dẫu xe hoa đưa anh đến lầu cao
cửa rộng còn em thì âm thầm ước vọng giữa trời khuya.
NHẠC
Xin chúc cho anh đẹp mối duyên tình. Cùng người anh yêu
quyền quí cao sang. Em biết thân em phận gái nghèo nàn.
Mà đã lỡ yêu ai rồi. Cầm bằng như áng mây trôi.
VỌNG CỔ
Câu 5. Từ thuở chia tay chúng ta không còn gặp
nữa. Em chỉ nhắc tên anh trong thầm lặng giữa đêm buồn ... Còn đâu thuở gần nhau đôi bóng quyện chung
đường ... Mình gọi tên nhau qua từng nụ hôn chớm mộng.
Môi thắm ngỡ ngàng đơn lạnh giữa trời đêm. Cũng giờ này là lúc người thương đang hưởng tròn hạnh phúc. Chỉ xin anh khi tròn vui
bên người khác đừng mỉa mai em khi nhắc chuyện đôi
mình.
NHẠC
Em chỉ xin anh đừng mỉa mai gì. Dù một lời thôi khi nhắc
tên em. Cho kẻ yêu anh không tủi phận mình. Còn giữ trên môi nụ cười. Dù rằng trong giấc mơ
thôi. Câu 6. Nhớ nhớ thương thương u buồn trong
kỷ niệm. Nghe tiếng con tim thầm kín gọi yêu đời.
NHẠC
Em vẫn yêu anh dù lỡ duyên rồi. Dù một lời thôi khi nhắc
tên em. Duyên kiếp ngăn đôi hai đứa mình rồi. Thầm kín yêu anh trọn đời. Yêu mãi trọn đời
anh biết không anh.
No comments:
Post a Comment