Bài vọng cổ kể về người con xa quê trở về thì hay tin mẹ đã mất, lòng đau đớn và ân hận. Nhớ lại cả cuộc đời mẹ tảo tần, chịu nhiều gian khổ để nuôi con khôn lớn giữa cảnh nghèo và chiến tranh. Cuối cùng, người con chỉ còn biết xót xa khi mẹ đã khuất, không còn cơ hội báo hiếu.
Monday, April 3, 2017
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: NHỚ MẸ (Soạn giả Viễn Châu)
LỜI VỌNG CỔ: NHỚ BIỂN NHA TRANG
Lời riêng này anh gửi cho em, từ thành phố thân yêu nhớ về nơi đó.
Nhớ biển Nha Trang đêm hè lộng gió, mặt nước xanh rờn con sóng khẻ lời… ru...
Phụng Hoàng:
Thì thầm trong đêm vắng, khơi đọng lòng anh càng yêu sai đắm, nét mặt diễm kiều miền cát trắng quê em.
VỌNG CỔ:
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: NGƯỜI YÊU NAY ĐÃ CÓ CHỒNG (Tác giả:Viễn Châu)
Bài vọng cổ nói về hai người yêu nhau nhưng không đến được với nhau khi cô gái đã có chồng. Gặp lại chỉ thêm đau lòng, cả hai đành chấp nhận chia ly, xem tình xưa là kỷ niệm. Cuối cùng, người nam ôm nỗi buồn tan vỡ, tiếp tục cuộc đời phiêu bạt với mối tình dang dở.
LỜI BÀI HÁT:
Còn tôi cánh nhạn lẫn phương trời.
Chúng mình đã lỡ câu chung thủy.
Một buổi tao phùng lệ đắng môi.
Vọng cổ
câu 1:Đừng khóc nữa em ơi cho đất trời thêm ủ dột có thương nhau mai mốt cũng chia lìa.
Nhắc nhở làm chi câu má tựa vai kề.
Tuổi thanh xuân đã âm thầm trốn chạy để lại bây giờ một vết tích già nua.
Mắt em sầu vì lệ ướt bờ mi môi anh khô bởi nắng gió sông hồ.
Thôi thế là đành tan một giấc mơ bởi chuyện ngày xưa bây giờ là dĩ vãng
câu 2:
Em là thiếu phụ nửa chừng xuân thắm.
Tôi là kẻ lang thang với cuộc sống phiêu bồng.
Trời đất khiến xui không nên vợ nên chồng.
Tình vay mượn tưởng đâu bền vững lắm ai có ngờ sóng gió ngập tràng giang.
Quay mặt đi mà khóe mắt rưng rưng trời sa lệ hay mắt tôi đổ lệ.
Buổi mới gặp nhau đã lo thầm định số thế mà bây giờ duyên nợ cũng lìa tan.
Thơ
Rồi một chiều thu nắng đã tàn.
Tôi còn ngồi đợi chuyến đò ngang.
Em ơi hai ngả đành xa cách.
Mộng cũ bây giờ chịu vỡ tan.
Vọng cổ
câu 4:Tôi với em là hoa trôi bèo dạt là đôi chim tản mác giữa sa mù.
Yêu chẳng ra yêu mà thù chẳng ra thù.
Thôi chẳng qua là duyên số cả nước mắt nào mà khóc chuyện ngàn sau.
Nếu ngày nào mình có gặp nhau hãy cúi mặt quay lưng đừng nhắc nhở.
Tôi không sợ tình tôi tan vỡ chỉ sợ người yêu duyên nợ khó lâu bền
câu 5:Trời tháng bảy mưa ngâu sùi sụt tôi khóc tình duyên em khóc biệt ly sầu.
Hai kẻ mày xanh trót lỡ mối duyên đầu.
Đôi mắt lệ nhìn nhau như khẽ nói.
Hai chúng mình nào có tội gì đâu.
Trắng mấy đêm rồi mà đôi mắt thâm sâu tình vay mượn thôi dẹp đi lời chung thủy.
Tôi phó mặc cho thuyền trôi sóng vỗ bởi nhiều phong ba đâu sợ lắm phong trần
câu 6:Thôi hết rồi tiếng ái tiếng ân còn chi nữa mà tình mà nghĩa.
Đời xuôi ngược ngăn chi hai lối rẽ cuộc tao phùng hết mộng vẫn còn mơ.
Trên bến sầu lau lách chơ vơ gió lướt thướt như buông lời nhắn nhủ.
Người yêu ơi đây là dòng tâm sự của một chàng trai đã nặng số ba đào.
Đàn chiều nay nghèn nghẹn khúc ly tao ai oán lắm một chuyện buồn tan vỡ.
Em ơi bèo nước đôi dòng mấy tiếng tơ đồng tôi dạo giữa chiều mưa...
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: HAI BẢN ĐÀN XUÂN (Soạn giả: Viễn Châu)
Bài vọng cổ kể về người lính đón xuân nơi biên cương, mang nỗi nhớ quê hương và người yêu da diết. Giữa tiếng súng và đêm giao thừa, anh gửi tâm tình qua tiếng đàn, mong ngày hòa bình được trở về đoàn tụ. Tác phẩm vừa buồn vừa hy vọng, thể hiện tình yêu và ước mong sum vầy.
Thánh thót tơ đồng tiếng nhặt khoan
Trúc tơ vờn nhẹ cánh mai vàng
Đêm Xuân ghi lại dòng Xuân cảm
Giữa phút giao thừa, pháo nổ vang…
NHẠC
Xuân đã về đêm nay, hương giao thừa lung lay
Cung đàn xa vắng anh viết lên dưới làn mây trắng
Mây khói trời xa, bên núi rừng bao la
Mịt mùng sông núi bao cái Xuân ta đi xa nhà..
Nhạc u buồn đêm Xuân, gieo tâm tình bâng khuâng
Mỗi mùa Xuân tới, ta đón Xuân tận ngoài biên giới
Ai nhớ mình không? Ta sống đời quân nhân.
Cung đàn đem vắng như nhớ ai tiếng tơ…ngập…. ngừng…
VỌNG CỔ
Nơi biên cương giữa đêm trừ tịch, thao thức suốt canh tàn chỉ có một mình tôi (+) Tay ôm đàn mắt ngắm lá vàng rơi, xuân năm nay tính đã mấy xuân rồi? Tôi vẫn đón xuân ở giữa miền rừng sâu, núi thẳm…
Bản đàn xuân với mấy dòng tâm sự, giữa đêm trường anh gửi tặng cho em (+) Gió Xuân ơi! Hãy mang giùm ta những nổi nhớ, niềm thương về đến chốn cố hương diệu vợi. Giữa đêm nay có một người con gái, đang đợi chờ một bản nhạc đầu xuân…
Mây trắng trôi về rặng núi xanh
Dừng chân say lắng nhạc tâm tình
Đêm nay có kẻ còn thao thức
Dạo mấy cung đàn, tặng cố nhân…
Câu 5: Xuân năm ấy em tiễn đưa tôi bằng một bản ca buồn tê tái…Tôi nhjớ em xin gởi lại mấy ….. cung… đàn…
Bản nhạc đêm xuân sao trầm lặng mơ màng..
Mai mốt có đến tôi một người chiến sĩ, hãy lên dây đàn và thầm gọi cố nhân (+) Bởi tôi đã đi trong một tối mùa xuân, trong khói súng lúc biên cương mịt mờ khói lửa. Trên vai tôi có cây súng trận và trong lòng tôi có bản nhạc tâm tình.
Hoà trong đêm mơ.
Vang lừng tiếng tơ
Phút giây chung cùng
Đây ngày tương phùng (về vọng cổ)
Tôi sẽ lên dây nắn phím tơ đồng,
Tặng em một bản nhạc lòng đêm xuân!
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: NGƯỜI TÌNH CỦ (Tác giả : DIỆP VÀM CỎ)
Bài hát kể về một cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa người đàn ông và người yêu cũ trên chuyến xe đò, khơi lại nhiều ký ức và cảm xúc tưởng đã ngủ yên. Dù vẫn còn rung động trước hình ảnh quen thuộc của người xưa, anh nhận ra giữa họ đã có khoảng cách không thể nối lại. Những kỷ niệm đẹp xen lẫn nỗi đau khiến anh dằn vặt, tiếc nuối nhưng cũng dần tỉnh táo. Cuối cùng, anh chọn buông bỏ quá khứ, chấp nhận thực tại và tiếp tục bước đi trên con đường riêng của mình.
Lối phụng hoàng
Chiều nay trên một chuyến xe đò
Bất chợt ngồi bên ngưòi tình cũ
Ý tưởng mông lung như ngàn con sóng vỗ
Ào ạt từng hồi làm xao động lòng..........tôi..
Ngở ngàn qua ánh mắt
Vai đã kề vai mà muôn trùng xa cách
Nửa muốn mở lời chào nữa muốn làm ngơ
++
Hương tóc nồng thơm
Ôi những sợi tóc mây vẫn tha thuớt buông dài
Chút nắng hoàng hôn trải hồng trên đôi má
Má lúm đồng tiền ngày tháng vẫn tươi duyên
++
Em vẫn là em
Bóng dáng em thân quen, mà sao lạ tâm hồn
Thực tại là đây sao vẫn thấy chập chờn
Em hãy đi đi đừng bao giờ quay lại
Ôi kỉ niệm nào tôi đã cố quên
Xin bánh xe lăn đường xa xôi diệu vợi
Đừng hững hờ chi cho quá khứ ngược về
Kí ức tình yêu xin bỏ lại bên.... đời.
Vọng cổ
Tôi cố quên em nhưng sao lại dễ dàng nhận ra làn môi ánh mắt , tôi cố xa em nhưng sao lại gần trong gang tấc để chiều nay ngỡ ngàng trong giây phút bồi hồi nhìn nhau trên một chuyến xe....đò..
Tôi cứ ngỡ hồn mình đang ngập nắng, trên con đường này và trắng áo em
Nhật kí cưộc đời lâu lắm chưa xem, sao bỗng nhớ từng trang từng chữ
Bởi trái tim này máu vẫn hồng tươi nên ai chẳng bồi hồi khi gặp lại người tình cũ
Câu2/ Xin cám ơn em đã cho tôi một thời để nhớ, nhớ để rồi quên, quên để rồi bưồn
Phải không em những kẻ tình si thường là những kẻ yếu mềm
Tôi đã mang nó cả một thời trai trẻ để âm thầm đổi lấy một tình yêu
Nhưng tôi đâu ngờ mình nhận được chẳng bao nhiêu khi lời ước hẹn chỉ là lời đầu môi trót lưỡi. Khi chợt hiểu ra chỉ riêng mình tức tưởi, ôi cưộc sống đua đòi đã rẻ lối tình yêu
Chiêu Quân
Tôi âm thầm quay trở lại
Soi bóng mình trong gương lạnh
Lòng nghe hiu quạnh
Bao kỉ niệm xưa đã phai dần
Làm đau nhói tim tôi
Còn đâu nữa. Nỗi nhớ niềm thương
Nghe thốt cả khôn cùng
Vọng cổ
Rồi điếu thuốc trên tay đã điểm thành nén nhang với dòng khói trắng, gom lá cành thư ra ngoài hiên vắng tôi nói cùng tôi lời cay đắng thôi kể từ đây không còn gặp nữa khi ngọn lửa hồng kia đã thiu rụi tình yêu thành một nắm tro...... tàn.
Này gió này trăng này dòng sông bến hẹn tất cả chỉ còn nguyên vẹn của trần gian
Đây đó bạn bè ngày tháng thong dong, tiếng hát trẻ không tên mọi miền đất nước
Tổ quốc thiêng liêng giục tôi tiến bước bỏ lại sau lưng người tình cũ hững hờ
Câu6 / Tôi biết em có ngỡ ngàng khi nhận ra tôi vai áo đã bạc màu sương gió
Còn hồn em vẫn luôn má hồng môi đỏ yêu bao lần và phụ bạc bấy nhiêu
Xa em rồi tôi càng hiểu em hơn, giả dối lọc lừa cho nhiều thêm tội lỗi
Em hãy về đi mùa xuân vẫn đợi đừng mãi buông trôi ngày tháng ngọc ngà
Chuyến xe đò đã khuất dạng từ lâu tôi vẫn đứng lặng nhìn theo đường xa bụi phủ
Nếu không gặp em người tình cũ tôi đâu bồi hồi giữa bóng hoàng hôn.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: NGHẸN NGÀO (Soạn giả Viễn Châu)
Đoạn lời ca kể về cuộc chia tay đầy đau đớn của một đôi tình nhân khi duyên không trọn. Người con gái chủ động khuyên người yêu ra đi để tránh thêm khổ đau, dù trong lòng vẫn chất chứa nhớ thương và tiếc nuối. Người con trai cũng còn nặng tình, muốn an ủi và níu giữ những kỷ niệm cuối cùng trước khi xa nhau. Cả hai đều nhận ra tình yêu đã không thể cứu vãn, đành chấp nhận chia ly trong nghẹn ngào. Cuối cùng, họ rời xa nhau với nỗi buồn sâu sắc và những ký ức không thể phai mờ.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: MƯA RỪNG (Soạn giả Viễn Châu)
Bài hát diễn tả nỗi buồn cô đơn của người con gái giữa núi rừng khi người yêu ra đi không trở lại. Tiếng mưa rừng trở thành biểu tượng cho nỗi nhớ, nỗi đau và sự chờ đợi vô vọng. Ký ức tình yêu vẫn còn nhưng chỉ còn trong mộng tưởng. Cuối cùng, cô chấp nhận số phận dang dở, ôm nỗi sầu thương dai dẳng.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: MƯA TRÊN PHỐ HUẾ (Soạn giả Viễn Châu)
Bài hát gợi nỗi buồn man mác của một mối tình đã xa trong khung cảnh mưa Huế. Những kỷ niệm xưa bên nhau nay chỉ còn trong hồi ức, càng làm người ở lại thêm cô đơn, nhớ nhung. Mưa rơi trở thành biểu tượng của nỗi sầu và sự chia cách. Cuối cùng, nhân vật chìm trong nỗi nhớ da diết khi người yêu đã đi xa không trở lại.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LƯU BÌNH DƯƠNG LỂ (Soạn giả Viễn Châu)
Bài hát kể về tình bạn giữa Lưu Bình và Dương Lễ, khi giàu sang thì gắn bó nhưng lúc sa cơ lại bị đối xử lạnh nhạt. Thực chất, Dương Lễ cố ý thử thách để thúc đẩy Lưu Bình quay lại học hành và lập chí. Nhờ sự giúp đỡ âm thầm của Châu Long, Lưu Bình đỗ đạt thành danh. Cuối cùng, anh hiểu ra tấm lòng sâu sắc của bạn và cảm kích trước nghĩa tình cao đẹp ấy.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LƯƠNG SƠN BÁ (Soạn giả: Viễn Châu)
Bài hát kể về mối tình bi thương giữa hai người yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau. Khi sự thật lộ ra, họ phải chia ly trong đau đớn, để lại nhiều tiếc nuối và dằn vặt. Người con trai tuyệt vọng, mang nặng nỗi nhớ rồi lìa đời trong u sầu. Cuối cùng, tình yêu dang dở chỉ còn lại lời hẹn ước cho một kiếp sau.
Trên nẻo về
Nhớ ai lòng nát tan
Hoa lơ lững dưói cầu
Ôi! Muôn mối tơ vương
Em ơi! Còn gì nữa đâu.
Mong với đợi hết rồi
Muôn đời khó thấy nhau!
Kéo khăn lau lệ sầu
Em quá bước sang ngang,
mộng tình đã tan duyên số dở dang
Thôi vĩnh viễn đôi ngã
Anh về với….gió….mây…
Câu 1: Anh Đài ơi! Từ đây muốn gặp nhau hãy ra nơi Nam Sơn Tiểu Lộ. Vì xác thân anh đã
… hoang… tàn…
Em hãy rưới dùm anh lệ thắm đôi hàng…
Tình của ta là nước bèo đôi ngã. Giữa dòng đời chưa hợp đã tan ( ) Sau buổi cầu hôn tại Chúc
Câu 2: Anh tiếc ba năm qua với chuỗi ngày đầy thơ mộng, đã được gần em nơi cửa Khổng, sân
Anh tự trách mình sao quá đổi vô tình…
Có những khi vai kề, gối dựa mà anh vẫn ngỡ em là bằng hữu kim lan ( ) Có dè đâu em là gái
NÓI LỐI
Em ơi! Duyên ngàn dặm kiếp nầy thôi đã lỡ…
Mấy xuân thừa sớm rảnh nợ trần ai!
Gượng kêu lên ba tiếng “Chúc Anh Đài”
Vuông khăn trắng, máu hồng đà nhuộm đỏ…
Câu 4: Từ Chúc Gia Trang sau khi sự tình đà cạn tỏ…Anh trở vê quê vò vỏ chốn…
… thơ… phòng…Nhìn vuông khăn mà suối lệ tuôn giòng…
Bởi ba năm qua em không hề thố lộ, nên giờ nầy đành phải chịu lìa tan ( ). Tiễn anh về, qua bức
Anh Đài ơi! đừng than, đừng khóc vì lần chia tay là vĩnh biệt nhau rồi…
Câu 5: Từ Chúc Gia Trang nghẹn ngào quay gót, nẻo Nam Sơn dừng lại bên đường…
Tơ liễu sầu ai cũng rũ rượi mơ màng…
Liễu vương ơi! Năm xưa cùng ai gặp gỡ, giữa nơi nầy bẻ liễu làm nhang ( ) Thế rồi ngày em nát
Câu 6: Anh Đài ơi! Anh cậy nhờ người gởi trả lại vuông khăn, mửa máu tươi đáp tạ lương nhân.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LỜI NGƯỜI HÁT RONG (Sáng tác: Ngô Hồng Khanh)
Bài hát nói về một người nghệ sĩ không muốn bó hẹp tình yêu vào một mối tình riêng, mà hướng đến tình yêu rộng lớn với cuộc đời. Dù nhắc đến nhiều chuyện tình nổi tiếng, anh khẳng định không muốn rơi vào bi kịch như họ. Anh chọn trở thành “người hát rong”, mang lời ca chan chứa tình người và sẻ chia với mọi miền đất nước. Tình yêu của anh vì thế vừa sâu sắc, vừa rộng mở và đầy nhân văn.
Nói lối
Nếu em là Trác Văn Quân
Thì anh sẽ biến thành chàng Tư Mã
Trỗi khúc Phượng Cầu Hoàng cho nỗi nhớ rưng rưng
Nếu em là Mỵ Nương giữa lầu son rực rỡ
Thì anh nguyện chèo đò chở tiếng hát Trương Chi…
VỌNG CỔ
Anh yêu em không bồng bềnh trên sóng nước mà có điệu lý qua cầu nối nhịp tim ta! (-) Em đừng hỏi vì sao anh không hát bản tình ca, dẫu trái tim anh vốn là kẻ đa tình. Bởi anh không muốn mình thành một Trương Chi bỏ lại một dòng sông mênh mông nỗi nhớ!
… Mỗi giọt máu con tim thành mỗi lời ca chan chứa tình người…
Lời tình ca, em ơi! Phải là lời rất thật rung động đáy tâm hồn dào dạt trái tim ta! (-) Lời tình ca em ơi! Không chỉ gấm và hoa mà có cả chiến hào mưa bom, pháo dội. Lời tình ca có máu rơi đồng đội, có mắt ai chờ, ai đợi nhớ thương ai!
Khóc phận mình hay thương người xưa bạc phận
Thúy Kiều ơi! Nhỏ máu mấy cung đàn
Hãy còn đây khúc Cao Sơn – Lưu Thủy
Sao Bá Nha đập vỡ tiếng tơ lòng?!
VỌNG CỔ
… đâu… rồi…Nhưng anh không phải là Bá Nha mà em cũng không phải Thúy Kiều…
Khóc phận mình Kiều trỗi cung bạc mệnh, Bá Nha đập đàn bởi vắng bạn tri âm! (-) Bá Nha cô
Câu 6: Em ơi! Lời người hát rong là tâm hồn người Nghệ sĩ, hát với cuộc đời hát khắp nẻo quê
Không! Nếu em là Trác Văn Quân thì anh sẽ không biến thành chàng Tư Mã, trỗi khúc Phượng
Lời người hát rong – lời cho tất cả
Tình người hát rong – tình của kẻ đa tình ./.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LÒNG DẠ ĐÀN BÀ (Soạn giả Viễn Châu)
Bài hát kể chuyện vua nước Sở chứng kiến loài cua cũng có tình nghĩa vợ chồng nhưng rồi lại xảy ra cảnh phản bội. Từ đó, vua thử lòng con người bằng cách ban thưởng cho kẻ giết chồng hoặc vợ. Nhiều phụ nữ nhẫn tâm giết chồng, nhưng hầu như không có đàn ông nào làm điều tương tự. Cuối cùng, một người tiều phu dù nghèo khó vẫn không nỡ giết vợ, khiến vua cảm động và khẳng định giá trị của lòng chung thủy.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LÁ TRẦU XANH (Soạn giả Viễn Châu)
Bài hát kể về tình yêu mộc mạc của cô gái bán trầu, tin vào lời hứa nên duyên với người yêu. Nhưng trong lúc chờ đợi, cô bị phụ bạc khi người ấy lấy vợ khác. Nỗi đau khiến cô vừa tủi thân vừa tuyệt vọng giữa cảnh chợ đời buồn bã. Cuối cùng, cô mang nặng nỗi sầu và niềm tin tan vỡ trong tình yêu.
LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: KHAO KHÁT MỘT LỜI RU (Tác giả:NGUYỄN HOÀI VÂN)
Bài hát thể hiện nỗi nhớ thương da diết của người con dành cho mẹ đã mất từ sớm. Lời ru của mẹ trở thành ký ức thiêng liêng nhưng ngày càng xa vắng theo thời gian. Dù trưởng thành, người con vẫn cảm thấy thiếu thốn tình mẫu tử và khao khát được mẹ chở che. Cuối cùng, nỗi nhớ ấy trở thành nỗi đau và niềm mong ước không bao giờ nguôi.
Ầu ơi .... ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo, gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học ờ ..... ầu ơ ....
Con đi trường học, mẹ đi trường đời
VỌNG CỔ
(1) Văng vẳng lời ru chứa chan bao tình thương của mẹ. Mà đã từ lâu con khát khao trong cả giấc mơ .... hồng.
Hơn ba mươi năm đời con vắng mẹ
Con cố tìm trong ký ức xa xăm
Một lời ru chan chứa dịu hiền
Mẹ đã hát ru con bên cánh võng
VỌNG CỔ
(5) Nhưng mẹ ơi! Ký ức tuổi thơ đã mờ theo thời gian con khôn lớn, nên lời ru của mẹ chỉ còn tìm qua tiếng ai ru, dìu dặt những đêm ..... dài.
Ơi lời ru! Lời ru chan chứa biết bao nhiêu thâm tình.
Con hằng mơ ước sống bên bóng hình, có lời mẹ ru tiếng ru ơi à.
Nghe mờ xa, xa lắm khúc hát mẹ ru, rồi chìm trong im vắng thiên thu.
Để trọn đời con khao khát một lời ru.
(6) Mẹ đã ra đi mang theo lời ru tha thiết, để con nhớ, con thương da diết trọn đời.
Trưa hè nghe tiếng ai ru
Mơ tìm trong cõi thiên thu mẹ về
Thân thương bóng mẹ cận kề
Lời ru ấm áp ngọt ngào đời con....