Showing posts with label lời ca vọng cổ. Show all posts
Showing posts with label lời ca vọng cổ. Show all posts

Monday, April 3, 2017

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: NHỚ MẸ (Soạn giả Viễn Châu)

Bài vọng cổ kể về người con xa quê trở về thì hay tin mẹ đã mất, lòng đau đớn và ân hận. Nhớ lại cả cuộc đời mẹ tảo tần, chịu nhiều gian khổ để nuôi con khôn lớn giữa cảnh nghèo và chiến tranh. Cuối cùng, người con chỉ còn biết xót xa khi mẹ đã khuất, không còn cơ hội báo hiếu.

LỜI BÀI HÁT:
NGÂM THƠ
Hò ơi, lòng con thảo như giọt sương hạt bụi,
Công mẫu từ như ngọn núi thái sơn.
Có cha có mẹ thì hơn,
Không cha không mẹ,
Hò ơi, không cha không mẹ như đàn đứt dây.
VỌNG CỔ
Câu 1.Rão bước qua mấy nhịp cầu tre trở về nơi mái lá, con mới hay tin mẹ đã qua đời ...
Mẹ ơi lòng con tan nát tơi bời ... Trên bàn thờ cũ kỹ con chỉ thấy lạnh lùng với chiếc nhện giăng tơ.Mẹ ơi tuổi già nua mẹ chịu đói no sau trước một mình, còn con thì trên bước lãng du. Bốn phương trời phải làm thân viễn xứ.
Câu 2.Mẹ đã bắt ốc hái rau tảo tần hôm sớm. Nào có quản chi tấm thân góa bụa cơ hàn ... Còn con, con nhớ ngày cha con vĩnh biệt cõi dương trần ... Một mình mẹ lo ma chay, tống táng, nhờ láng giềng cô bác cũng thương. Kẻ gạo người tiền đua nhau giúp đỡ. Mẹ cũng được an ủi đôi phần trong cảnh góa bụa con côi. Sau khi chôn cất cha rồi, đêm đêm không ngủ mẹ ngồi thở than.
NỐI LỐI
Nhớ một buổi về bên quê ngoại,                             
Khắp bốn bề lửa cháy tràn lan.                             
 Mẹ với con đi ngang đến cổng làng,                             
Con lưu luyến mái tranh nghèo bên xóm nhỏ.
VỌNG CỔ
Câu 4.Trong lúc tản cư mẹ sống nhờ bên ngoại. Mẹ bán từng lon gạo để nuôi con trong cơn khói lửa điêu tàn ... Ba bốn năm dư mẹ con ta quen sống trong cảnh cơ hàn ... Bà ngoại đã lưng cồng tóc bạc, thêm bệnh già nay ốm mai đau.Khi ngoại tắt hơi chỉ có mẹ với con đầu đội chiếc khăn tang, lủi thủi theo sau quan tài của ngoại. Ôi có chi buồn hơn một đám ma nghèo.      
Câu 5.Năm năm sau khi lửa chiến binh lan tràn vào xóm nhỏ, mẹ mới chua xót bảo con ơi nên tìm chốn bôn đào. Con cất bước ra đi mà lệ đổ tuôn trào.Con đò từ từ xa bến, con ngoảnh lại mẹ vẫn còn đứng dưới hàng cau.Từng chiếc lá sầu đâu gió cuốn tả tơi. Dòng lệ mẹ ròng ròng tuôn chảy. Một người mẹ sống trong đau khổ. Từ thuở xuân xanh cho đến tuổi bạc đầu.
Câu 6. Mẹ ơi bàn thờ mẹ nhện đã bủa lưới. Lòng con sầu như mối nhện giăng tơ. Mấy năm qua khi về đến quê xưa, thì thân xác mẹ đã vùi sâu dưới ba tấc đất, giữa tấm phên tre con còn trông thấy chiếc áo vá quàng của mẹ lờ mờ bụi bám nắng soi, manh áo năm xưa gợi lại hình ảnh  dưới trăng. Mẹ ngồi sàng gạo còn con ngồi nũng nịu lên trên vạt áo của mẹ hiền. Năm nay con lớn khôn rồi,Trở về quê cũ mẹ thời còn đâu.Mẹ đã khuất bóng ngàn dâu,Biết ai lau lệ dòng châu thâm tình.


LỜI VỌNG CỔ: NHỚ BIỂN NHA TRANG

(Thanh Tuấn)
“Nhớ biển Nha Trang” là một bài vọng cổ mang đậm cảm xúc trữ tình, gợi lại hình ảnh biển trời Nha Trang thơ mộng và đầy kỷ niệm. Lời ca là nỗi nhớ da diết về một tình yêu gắn liền với quê hương, nơi có sóng biển, hàng dương và những chiều lộng gió. Bài hát không chỉ nói về tình yêu đôi lứa mà còn xen lẫn tình yêu quê hương sâu nặng. Giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng dễ chạm đến trái tim người nghe. Đây là một trong những bài vọng cổ giàu cảm xúc, để lại nhiều ấn tượng khó quên.

Lời bài hát tại đây:
LỐI
Lời riêng này anh gửi cho em, từ thành phố thân yêu nhớ về nơi đó.
Nhớ biển Nha Trang đêm hè lộng gió, mặt nước xanh rờn con sóng khẻ lời… ru...
Phụng Hoàng:
Thì thầm trong đêm vắng, khơi đọng lòng anh càng yêu sai đắm, nét mặt diễm kiều miền cát trắng 
quê em.
Trên băng đá công viên, dưới cội thuỳ dương ai nói tiếng yêu thương tha thiết ngọt ngào. Để cho lòng anh càng yêu say đắm, anh say tiếng ân tình nồng thắm của em trao.
Mình đã yêu nhau, và trải qua bao nhiêu cay đắng mặn nồng, hai tiếng thương đau ghi mãi trong lòng. Dù trãi qua mưa cuồng gió loạn, tiếng hẹn… ban đầu thề giữ vẹn đến mai sau. Đừng để thương đau khi lòng còn mang nặng, nghĩa nước tình dân chưa tròn bổn phận mình, thì hãy vì nhau mà giữ vẹn chữ chung tình. Ơi quê hương mình đang từng giờ, đang từng phút đổi thay. Quên nổi nhọc nhằn lo xây dựng tương lai, để cho mỗi gia đình trước hạnh phúc ấm êm. Ơi biển Nha Trang, con sóng miên man làm vương vấn lòng người. Ai đến nơi đây khi xa rồi nhớ  mãi, nhớ hình bóng diễm kiều muôn thuở chẳng mờ phai...

VỌNG CỔ:
Nhớ lại ngày nào đứng ngắm mê say xa tầm đồng khơi đoàn tàu đang thả lưới... mặt nước biển xanh im lìm in bóng núi xào xạt hàng dương gió nhẹ lá… buông… mành. Để tóc em bay theo lượn sóng bồng bềnh, Anh sẽ ngắm nhìn biển trời cô đọng, nhìn bãi cát mịn màn, phẳng lặng trắng như gương. Đi bên em lòng dào dạt yêu thương, bao chuyện đổi trao mong sao thành sự thật, để cho tình yêu chúng mình luôn tươi đẹp, như biển Nha Trang soi mặt áng mây chiều. Giữa đêm dài mình tâm sự nhe em yêu, nhớ Nha Trang chiều nào mình song bước. Nhớ phố biển thân yêu dừa xanh tha thướt, xoã tóc mượt mà soi bóng nước đại dương. Để những đêm về nghe sóng vỗ miên man, gió thoảng hàng dương thanh năm khúc nhạc. Để người phương xa về đây tấp nập, yêu mến nồng nàn vẽ đẹp của Nha Trang. Bao nổi thăng trầm vẫn sừng sửng hiên ngang, nắng mưa thêm ngào ngạc sắc huơng qua đời. Năm tháng xa rồi vẫn mãi trong tôi, hình ảnh Nha Trang biển trời lộng lẫy. Để mình bên nhau nồng nàn câu chung thuỷ, xây dựng cuộc đời như huệ trắng ngạt ngào hương./














LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: NGƯỜI YÊU NAY ĐÃ CÓ CHỒNG (Tác giả:Viễn Châu)

Bài vọng cổ nói về hai người yêu nhau nhưng không đến được với nhau khi cô gái đã có chồng. Gặp lại chỉ thêm đau lòng, cả hai đành chấp nhận chia ly, xem tình xưa là kỷ niệm. Cuối cùng, người nam ôm nỗi buồn tan vỡ, tiếp tục cuộc đời phiêu bạt với mối tình dang dở.

 

 LỜI BÀI HÁT:

Thơ
Em có chồng rồi em có đôi.
Còn tôi cánh nhạn lẫn phương trời.
Chúng mình đã lỡ câu chung thủy.
Một buổi tao phùng lệ đắng môi.

Vọng cổ
câu 1:Đừng khóc nữa em ơi cho đất trời thêm ủ dột có thương nhau mai mốt cũng chia lìa.
Nhắc nhở làm chi câu má tựa vai kề.
Tuổi thanh xuân đã âm thầm trốn chạy để lại bây giờ một vết tích già nua.
Mắt em sầu vì lệ ướt bờ mi môi anh khô bởi nắng gió sông hồ.
Thôi thế là đành tan một giấc mơ bởi chuyện ngày xưa bây giờ là dĩ vãng 
câu 2:
Em là thiếu phụ nửa chừng xuân thắm.
Tôi là kẻ lang thang với cuộc sống phiêu bồng.
Trời đất khiến xui không nên vợ nên chồng.
Tình vay mượn tưởng đâu bền vững lắm ai có ngờ sóng gió ngập tràng giang.
Quay mặt đi mà khóe mắt rưng rưng trời sa lệ hay mắt tôi đổ lệ.
Buổi mới gặp nhau đã lo thầm định số thế mà bây giờ duyên nợ cũng lìa tan.

Thơ
Rồi một chiều thu nắng đã tàn.
Tôi còn ngồi đợi chuyến đò ngang.
Em ơi hai ngả đành xa cách.
Mộng cũ bây giờ chịu vỡ tan.
Vọng cổ

câu 4:Tôi với em là hoa trôi bèo dạt là đôi chim tản mác giữa sa mù.
Yêu chẳng ra yêu mà thù chẳng ra thù.
Thôi chẳng qua là duyên số cả nước mắt nào mà khóc chuyện ngàn sau.
Nếu ngày nào mình có gặp nhau hãy cúi mặt quay lưng đừng nhắc nhở.
Tôi không sợ tình tôi tan vỡ chỉ sợ người yêu duyên nợ khó lâu bền

câu 5:Trời tháng bảy mưa ngâu sùi sụt tôi khóc tình duyên em khóc biệt ly sầu.
Hai kẻ mày xanh trót lỡ mối duyên đầu.

Đôi mắt lệ nhìn nhau như khẽ nói.
Hai chúng mình nào có tội gì đâu.
Trắng mấy đêm rồi mà đôi mắt thâm sâu tình vay mượn thôi dẹp đi lời chung thủy.
Tôi phó mặc cho thuyền trôi sóng vỗ bởi nhiều phong ba đâu sợ lắm phong trần 
câu 6:Thôi hết rồi tiếng ái tiếng ân còn chi nữa mà tình mà nghĩa.
Đời xuôi ngược ngăn chi hai lối rẽ cuộc tao phùng hết mộng vẫn còn mơ.
Trên bến sầu lau lách chơ vơ gió lướt thướt như buông lời nhắn nhủ.
Người yêu ơi đây là dòng tâm sự của một chàng trai đã nặng số ba đào.
Đàn chiều nay nghèn nghẹn khúc ly tao ai oán lắm một chuyện buồn tan vỡ.
Em ơi bèo nước đôi dòng mấy tiếng tơ đồng tôi dạo giữa chiều mưa...



LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: HAI BẢN ĐÀN XUÂN (Soạn giả: Viễn Châu)

Bài vọng cổ kể về người lính đón xuân nơi biên cương, mang nỗi nhớ quê hương và người yêu da diết. Giữa tiếng súng và đêm giao thừa, anh gửi tâm tình qua tiếng đàn, mong ngày hòa bình được trở về đoàn tụ. Tác phẩm vừa buồn vừa hy vọng, thể hiện tình yêu và ước mong sum vầy.

 
LỜI BÀI HÁT:
Nói Lối
Thánh thót tơ đồng tiếng nhặt khoan
Trúc tơ vờn nhẹ cánh mai vàng
Đêm Xuân ghi lại dòng Xuân cảm
Giữa phút giao thừa, pháo nổ vang…
NHẠC
Xuân đã về đêm nay, hương giao thừa lung lay
Cung đàn xa vắng anh viết lên dưới làn mây trắng
Mây khói trời xa, bên núi rừng bao la
Mịt mùng sông núi bao cái Xuân ta đi xa nhà..
Nhạc u buồn đêm Xuân, gieo tâm tình bâng khuâng
Mỗi mùa Xuân tới, ta đón Xuân tận ngoài biên giới
Ai nhớ mình không? Ta sống đời quân nhân.
Cung đàn đem vắng như nhớ ai tiếng tơ…ngập…. ngừng…
VỌNG CỔ
Câu 1: Tôi đón nàng Xuân với mấy đường tơ rung cảm. Hoà lẫn tiếng súng từ xa vẳng lại phía…… chân… trời……
Cầm bút đưa lên chưa vội viết nên lời….
Nơi biên cương giữa đêm trừ tịch, thao thức suốt canh tàn chỉ có một mình tôi (+) Tay ôm đàn 
mắt ngắm lá vàng rơi, xuân năm nay tính đã mấy xuân rồi? Tôi vẫn đón xuân ở giữa miền rừng sâu, núi thẳm…
Câu 2 (giọng nhạc): Chìm trong thôn xa. Tai lắng nghe chuông chùa ngân nga. Tiếng u buồn, trầm trầm vang trong khói sương mịt mờ…
…Dãy núi rừng xa, sắc lá thay mùa…
Bản đàn xuân với mấy dòng tâm sự, giữa đêm trường anh gửi tặng cho em (+) Gió Xuân ơi! 
Hãy mang giùm ta những nổi nhớ, niềm thương về đến chốn cố hương diệu vợi. Giữa đêm nay có một người con gái, đang đợi chờ một bản nhạc đầu xuân…
Thơ
Mây trắng trôi về rặng núi xanh
Dừng chân say lắng nhạc tâm tình
Đêm nay có kẻ còn thao thức
Dạo mấy cung đàn, tặng cố nhân…
VỌNG CỔ
Câu 5: Xuân năm ấy em tiễn đưa tôi bằng một bản ca buồn tê tái…Tôi nhjớ em xin gởi lại mấy ….. cung… đàn…
Bản nhạc đêm xuân sao trầm lặng mơ màng..
Mai mốt có đến tôi một người chiến sĩ, hãy lên dây đàn và thầm gọi cố nhân (+) Bởi tôi đã đi 
trong một tối mùa xuân, trong khói súng lúc biên cương mịt mờ khói lửa. Trên vai tôi có cây súng trận và trong lòng tôi có bản nhạc tâm tình.
Câu 6: Tôi hẹn cùng em giữa một đêm xuân, trong khi em đang ngồi đón giao thừa trong túp lều tranh. Nhìn mấy cánh mai vàng vừa hé nụ, gió xuân đưa nhẹ mấy hàng tơ liễu rũ, và mơ màng quyện khói hương bay. Tôi sẽ bước vào trong lớp áo quân nhân và ngồi xuống cạnh bên người bạn cũ. Vai tôi vẫn còn mang cây súng trận, nhưng bản nhạc chia ly đã đổi bản tương phùng…
Nhạc
Hoà trong đêm mơ.
Vang lừng tiếng tơ
Phút giây chung cùng
Đây ngày tương phùng (về vọng cổ)
Tôi sẽ lên dây nắn phím tơ đồng,
Tặng em một bản nhạc lòng đêm xuân!


LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: NGƯỜI TÌNH CỦ (Tác giả : DIỆP VÀM CỎ)

Bài hát kể về một cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa người đàn ông và người yêu cũ trên chuyến xe đò, khơi lại nhiều ký ức và cảm xúc tưởng đã ngủ yên. Dù vẫn còn rung động trước hình ảnh quen thuộc của người xưa, anh nhận ra giữa họ đã có khoảng cách không thể nối lại. Những kỷ niệm đẹp xen lẫn nỗi đau khiến anh dằn vặt, tiếc nuối nhưng cũng dần tỉnh táo. Cuối cùng, anh chọn buông bỏ quá khứ, chấp nhận thực tại và tiếp tục bước đi trên con đường riêng của mình.

LỜI BÀI HÁT:
Lối phụng hoàng
Chiều nay trên một chuyến xe đò
Bất chợt ngồi bên ngưòi tình cũ
Ý tưởng mông lung như ngàn con sóng vỗ
Ào ạt từng hồi làm xao động lòng..........tôi..
Ngở ngàn qua ánh mắt
Vai đã kề vai mà muôn trùng xa cách
Nửa muốn mở lời chào nữa muốn làm ngơ
++
Hương tóc nồng thơm
Ôi những sợi tóc mây vẫn tha thuớt buông dài
Chút nắng hoàng hôn trải hồng trên đôi má
Má lúm đồng tiền ngày tháng vẫn tươi duyên
++
Em vẫn là em
Bóng dáng em thân quen, mà sao lạ tâm hồn
Thực tại là đây sao vẫn thấy chập chờn
Em hãy đi đi đừng bao giờ quay lại
Ôi kỉ niệm nào tôi đã cố quên
Xin bánh xe lăn đường xa xôi diệu vợi
Đừng hững hờ chi cho quá khứ ngược về
Kí ức tình yêu xin bỏ lại bên.... đời.
Vọng cổ
Câu1/
Tôi cố quên em nhưng sao lại dễ dàng nhận ra làn môi ánh mắt , tôi cố xa em nhưng sao lại gần 
trong gang tấc để chiều nay ngỡ ngàng trong giây phút bồi hồi nhìn nhau trên một chuyến xe....đò..
 Chiều vẫn mênh mông như chiều của hẹn hò.
Tôi cứ ngỡ hồn mình đang ngập nắng, trên con đường này và trắng áo em
Nhật kí cưộc đời lâu lắm chưa xem, sao bỗng nhớ từng trang từng chữ
Bởi trái tim này máu vẫn hồng tươi nên ai chẳng bồi hồi khi gặp lại người tình cũ

Câu2/ Xin cám ơn em đã cho tôi một thời để nhớ, nhớ để rồi quên, quên để rồi bưồn
Phải không em những kẻ tình si thường là những kẻ yếu mềm
Tôi đã mang nó cả một thời trai trẻ để âm thầm đổi lấy một tình yêu
Nhưng tôi đâu ngờ mình nhận được chẳng bao nhiêu khi lời ước hẹn chỉ là lời đầu môi trót lưỡi. Khi chợt hiểu ra chỉ riêng mình tức tưởi, ôi cưộc sống đua đòi đã rẻ lối tình yêu
Chiêu Quân
Tôi âm thầm quay trở lại
Soi bóng mình trong gương lạnh
Lòng nghe hiu quạnh
Bao kỉ niệm xưa đã phai dần
Làm đau nhói tim tôi
Còn đâu nữa. Nỗi nhớ niềm thương
Nghe thốt cả khôn cùng
Vọng cổ
Câu5
Rồi điếu thuốc trên tay đã điểm thành nén nhang với dòng khói trắng, gom lá cành thư ra ngoài 
hiên vắng tôi nói cùng tôi lời cay đắng thôi kể từ đây không còn gặp nữa khi ngọn lửa hồng kia đã thiu rụi tình yêu thành một nắm tro...... tàn.
Sực tỉnh giấc mơ khi người yêu đã phụ phàng
Này gió này trăng này dòng sông bến hẹn tất cả chỉ còn nguyên vẹn của trần gian
Đây đó bạn bè ngày tháng thong dong, tiếng hát trẻ không tên mọi miền đất nước
Tổ quốc thiêng liêng giục tôi tiến bước bỏ lại sau lưng người tình cũ hững hờ
Câu6 / Tôi biết em có ngỡ ngàng khi nhận ra tôi vai áo đã bạc màu sương gió
Còn hồn em vẫn luôn má hồng môi đỏ yêu bao lần và phụ bạc bấy nhiêu
Xa em rồi tôi càng hiểu em hơn, giả dối lọc lừa cho nhiều thêm tội lỗi
Em hãy về đi mùa xuân vẫn đợi đừng mãi buông trôi ngày tháng ngọc ngà
Chuyến xe đò đã khuất dạng từ lâu tôi vẫn đứng lặng nhìn theo đường xa bụi phủ
Nếu không gặp em người tình cũ tôi đâu bồi hồi giữa bóng hoàng hôn.









LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: NGHẸN NGÀO (Soạn giả Viễn Châu)

Đoạn lời ca kể về cuộc chia tay đầy đau đớn của một đôi tình nhân khi duyên không trọn. Người con gái chủ động khuyên người yêu ra đi để tránh thêm khổ đau, dù trong lòng vẫn chất chứa nhớ thương và tiếc nuối. Người con trai cũng còn nặng tình, muốn an ủi và níu giữ những kỷ niệm cuối cùng trước khi xa nhau. Cả hai đều nhận ra tình yêu đã không thể cứu vãn, đành chấp nhận chia ly trong nghẹn ngào. Cuối cùng, họ rời xa nhau với nỗi buồn sâu sắc và những ký ức không thể phai mờ.

 
LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Nữ     : Thôi anh đi về đi xa xôi rồi thăm nhau mà chi. Duyên không tròn lưu luyến càng thêm đau buồn. Thôi anh đi về đi đau thương này em xin dành mang. Anh đi về đi cho vui lòng người ta. Đời ai có ngờ đâu. Đời em là bể sầu. Nay tình xưa đã chết ngày vui đã tàn, lòng em nát tan. Đời em mộng gì đâu em nào mơ mộng gì đâu, khóc cho mối duyên đầu lỡ làng lệ sầu chứa chan.
VỌNG CỔ
Câu 1.        
Nam  : Em ơi từng giọt lệ rơi như từng cơn mơ tưới vào lòng em những giọt sầu u ẩn. Khóc nữa đi em cho anh vỗ dành lần sau cuối để rồi mai đây dù mình tiếc nuối cũng không còn ... Lần này nữa thôi gọi là chia sẻ vui buồn ... Để một mai đường đời đôi ngã khóc hay cười cũng chỉ một mình thôi. Khóc đi em những dòng lệ nghẹn ngào. Anh sẽ đến bên em tự tay lau dòng nước mắt. Gượng đau sầu anh khẽ nói cùng em. Khóc đi em cho vơi sầu vơi tủi.  
Câu 2.       
Nữ     : Thôi hãy về đi về đi anh hỡi nói gì nữa đây cho thêm chua xót nghẹn ngào ... Tình của đôi ta như nước chảy qua cầu ... Khi dòng nước phiêu du ngàn bến lạ có nhớ nhung gì khi nhịp cầu đã một lần   qua. Biết tình mình rồi cũng phải chia xa thì còn tìm đến nhau làm chi nữa. Hãy để riêng em ôm sầu chịu khổ. Anh hãy về cho đẹp dạ người ta.
THƠ
Nữ     : Gặp lại nhau chi để khổ sầu, Tình đầu tan nát mộng còn đâu. 
Nam  : Anh về em ở đời đôi
ngã, Còn chút duyên này hẹn kiếp sau. 
VỌNG CỔ
Câu 5.       
Nữ     : Anh ơi còn gì đâu mà hò mà hẹn. Một lần dở dang là trọn kiếp chịu đau buồn ...
 Trăm nhớ ngàn thương chín giận mười hờn ... Những buổi đón đưa những lần hò hẹn.
Thật sự hết rồi còn gì nữa đâu anh. 
Nam  : Còn trong lòng anh niềm thương nỗi nhớ. Còn kỷ niệm sầu trọn kiếp chưa nguôi.        
Nữ     : Thôi đủ rồi anh ơi đừng nói nữa và về đi kẻo cuộc vui lại  không còn.  
Câu 6.       
Nam : Anh sẽ về đây và không biết có còn gặp nhau được nữa. Em hãy lại đây mình hát với nhau bài hát tình yêu của những ngày hoa mộng cũ. Bài hát những ngày mới chớm sợ chia ly hãy hát đi em. 
TRĂNG THU DẠ KHÚC
Nữ     : Nếu mai duyên phận không thành thì sao hỡi anh, em sẽ buồn cả cuộc đời.       
Nam  : Đời chia hai ngã nhớ nhau. Xót xa duyên phận bèo mây bể dâu.
VỌNG CỔ                        
Niềm lo sợ mong manh nay đã thành sự thật, Kể từ đây vĩnh biệt nhau rồi.Anh về đây và em ơi đừng khóc nữa, Có còn ai lau ngấn lệ sầu đau. Đường đời mình đã mất nhau, Cay đắng nghẹn ngào đành vậy thôi em.




LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: MƯA RỪNG (Soạn giả Viễn Châu)

Bài hát diễn tả nỗi buồn cô đơn của người con gái giữa núi rừng khi người yêu ra đi không trở lại. Tiếng mưa rừng trở thành biểu tượng cho nỗi nhớ, nỗi đau và sự chờ đợi vô vọng. Ký ức tình yêu vẫn còn nhưng chỉ còn trong mộng tưởng. Cuối cùng, cô chấp nhận số phận dang dở, ôm nỗi sầu thương dai dẳng.

 
LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Mưa rừng ơi mưa rừng hạt mưa nhớ ai mưa triền miên. Phải chăng mưa buồn vì tình đời. Mưa sầu vì lòng người muôn kiếp không lâu. Mưa từ đâu mưa về. Làm muôn lá hoa rơi tả tơi. Tiếng mưa gió lạnh lùa ngoài mành. Lá vàng vội lìa cành gợi ta nỗi niềm riêng.
VỌNG CỔ
Câu 1.Chẳng nhớ thương ai mà lòng em xao xuyến. Buồn nào hơn khi nghe tiếng mưa rừng ... Tiếng mưa rơi theo suối lệ ngập ngừng ... Em cất tiếng than với trời thu lạnh.
NHẠC
Mưa rừng ơi mưa rừng hạt mưa nhớ ai mưa triền miên. Phải chăng mưa buồn vì tình đời. Mưa sầu vì lòng người muôn kiếp không lâu.      Em phổ lời ca trong lệ sầu tức tưởi.  
Câu 2.Mưa từ đâu bay về thôn xóm lạnh. Khi người đi như một cánh chim trời ... Anh xa em không nhớ gởi đôi lời ...
NHẠC
Mưa từ đâu mưa về. Làm muôn lá hoa rơi tả tơi. Tiếng mưa gió lạnh lùa ngoài mành. Lá vàng vội lìa cành gợi ta nỗi niềm riêng. Ôi lạnh từ đâu sao mưa còn rơi mãi người ấy xa rồi tôi biết đợi chờ ai.
NGÂM THƠ
Em biết thầy cai ở thành thị,                             
Còn em là gái của rừng xanh.                             
Mấy lời giã biệt em còn nhớ,                             
Những chuyến giao thề chuyện sắt đinh.                             
Em nhớ mãi người yêu trong vọng tưởng,                             
Thưở phong kỳ bụi cuốn nẻo sơn khê.                             
 Một năm qua sao chẳng thấy quay về,                             
 Sầu tuyệt vọng não nề hồn sơn nữ.
VỌNG CỔ
Câu 5.Mưa rừng ơi, mưa rừng còn trở về đây theo hơi gió thoảng. sao người ra đi mãi mãi chẳng quay về ... Rừng núi âm u như vướng đọng hương thề ...
NHẠC
Ơi ta mong ước xa xôi. Trong đêm mãi cô đơn. Gởi tâm tư về đâu.Mưa thương ai mưa nhớ ai. Mưa rơi như nức nởû. Mưa rơi trong lòng tôi Lòng của ai sao hồn nhiên thanh thản. (về vọng cổ) Còn lòng của em vẫn ai oán muôn đời.
NHẠC
Mưa rừng ơi mưa rừng. Tìm đâu hỡi ơi bóng người thương. Mỗi khi mưa rừng về muôn màng. Bóng chiều về rộn ràng. Lòng thương nhớ nào nguôi.
Câu 6.
Duyên kiếp không lâu nên phải sầu tuyệt vọng. Ta chỉ gần nhau trong giấc mộng canh tàn. Mưa rừng ơi mưa về đây run rẩy cả không gian mưa rơi mãi trong lòng ta thêm lạnh.
 Mưa rơi trong gió u hoài Suối lệ tuôn trào em mãi nhớ mong./.








LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: MƯA TRÊN PHỐ HUẾ (Soạn giả Viễn Châu)

Bài hát gợi nỗi buồn man mác của một mối tình đã xa trong khung cảnh mưa Huế. Những kỷ niệm xưa bên nhau nay chỉ còn trong hồi ức, càng làm người ở lại thêm cô đơn, nhớ nhung. Mưa rơi trở thành biểu tượng của nỗi sầu và sự chia cách. Cuối cùng, nhân vật chìm trong nỗi nhớ da diết khi người yêu đã đi xa không trở lại.

 
 LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Chiều nay mưa trên phố Huế kiếp giang hồ không bến đợi. Hạt mưa rơi vẫn rơi rơi hoài cho lòng nhớ ai. Ngày chia tay hôn nao còn đây. Nước trên sông Hương còn đầy. Tình đã xa gió mưa u hoài mắt lệ ngấn dài. Chiều mưa trên kinh đô Huế tiếng mưa rơi còn vương kỷ niệm. Ngày quen nhau dưới chân Thiên Mụ em còn nhớ không ? Chợ Đông Ba khi mình qua lá me bay bay là đà chiều thiết tha có anh bên mình mà ngỡ hôm qua.
VỌNG CỔ
Câu 1.À ơi mưa chợ Đông Ba mưa qua Gia Hội ai về Thành nội ai đợi Văn Lâu chứ giọt mưa còn nặng nỗi sầu sông Hương muôn thuở còn sâu ân tình ... Thượng tứ chiều nay ai có đợi mình ...Chiếc nón bài thơ nghiêng nghiêng che mặt tóc thề theo gió bay bay.Em e thẹn như ngày nào mình mới gặp nhau. E ấp cuối đầu má đỏ hay hay. Mai mốt đây nếu phải xa nhau chắc nước sông Hương còn đông đầy thương nhớ.
Câu 2.Những chiều hẹn hò cùng nhau sánh bước mưa lá me bay theo gió la đà ... Ngày mình chia tay mưa bụi hắt hiu buồn ... Trên phố cũ một mình anh đếm bước cầu Trường Tiền như dài nỗi bơ vơ. Những buổi đi về chẳng đón không đưa nghe câu mái đẩy mà chạnh lòng thương nhớ. À ơi mưa bụi gió bay trời đày hai đứa. À ơi lạc loài hai phương.
NHẠC
À ơi ơi à ... ... chiều mưa phố buồn chiều mưa phố xưa u buồn có ai mong đợi một người biền biệt nơi mô. Để nhớ để thương một người. Chiều nay mưa trên phố Huế biết ai đã quên ai rồi . Hạt mưa vẫn rơi rơi hoài cho lòng nhớ ai. Ngày xưa mưa rơi thì sao bây chừ nghe mưa lại buồn vì tiếng mưa trong lòng làm mình cô đơn.
VỌNG CỔ
Câu 4.Chiều nay mưa rơi dài trên phố Huế hàng cây sầu đông ngả nghiêng trong gió như cũng xót xa quằn quoại nỗi u buồn ... Từng giọt mưa rơi từng dòng lệ nghẹn ngào ... Tiếng ai hát à ... ơi trong gió nghe não nùng bi thiết làm sao.À ơi chim xa rừng còn thương cây nhớ cội người xa người tôi lắm người ơi. Thà rằng không biết thì thôi biết rồi mỗi đứa à ơi ... ... thêm sầu.
Câu 6.Phố cũ mưa bay cho dài cách trở xa vắng nhau rồi thương nhớ không nguôi. Mùa mưa nào hai đứa vẫn chung đôi, gió thổi lạnh nhưng hai lòng vẫn ấm. Mà giờ đây xa rời thăm thẳm. Kẻ âm thầm đếm từng giọt mưa rơi. Bây giờ hai đứa hai nơi mình anh hiu quạnh những ngày mưa rơi. Người đi biền biệt phương mô. Để thương để khổ sầu cho một người.Chiều chiều dạo bến Văn Lâu ai ngồi ai câu ai sầu ai thảm ai thương ai cảm.Thuyền ai lơ lửng trên sông, Nghe câu máy đẩy mà chạnh lòng nhớ thương.


LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LƯU BÌNH DƯƠNG LỂ (Soạn giả Viễn Châu)

Bài hát kể về tình bạn giữa Lưu Bình và Dương Lễ, khi giàu sang thì gắn bó nhưng lúc sa cơ lại bị đối xử lạnh nhạt. Thực chất, Dương Lễ cố ý thử thách để thúc đẩy Lưu Bình quay lại học hành và lập chí. Nhờ sự giúp đỡ âm thầm của Châu Long, Lưu Bình đỗ đạt thành danh. Cuối cùng, anh hiểu ra tấm lòng sâu sắc của bạn và cảm kích trước nghĩa tình cao đẹp ấy.

 
LỜI BÀI HÁT:
NGÂM THƠ
Ngày xưa Dương Lễ Lưu Bình
Thâm giao tri kỷ nặng tình cùng nhau
Họ Dương kinh sử chuốt trao
Lai kinh ứng thí chiếm ngao đầu hiển vinh
Lưu Bình trà rượu hư thân Tan nhà nát cửa đến tìm bạn thân        
Dương Lễ    : Quân hầu, ai đến tìm ta đó        
Quân hầu    : Dạ đó là kẻ ăn mày        
Dương Lễ    : Kẻ ăn mày đến tìm ta để làm gì ? Được nếu hắn có đói hãy dọn cho hắn trái cà thiu và tô cơm hẩm.
VỌNG CỔ
Câu 1.       
Lưu Bình: Bớ Dương Lễ! Dương Lễ ơi năm xửa năm xưa ta với mi còn là huynh là đệ. Hạt cơm ta mi ăn bát nước ta mi uống. Tiết đông sang ta sợ mi lạnh cho áo hồ cừu mặc, ngoài lụa gấm ta còn tặng cho riêng mi cả một thư phòng ... Giỏi, ta khá khen mi khéo vào cuối ra lòn .... Ta phục mi biết miệt mài soi kinh nấu sử. Khi bảng hổ danh đề mi vỗ cánh bay cao. Dạ thưa thượng quan thằng này đối với thượng quan chí tình chí nghĩa, nay tan nhà nát cửa nên buộc lòng phải đến nhờ vả thượng quan. Hỡi ơi cái nghĩa kim bằng mi chỉ đáng là trái cà thiu và một tô cơm hẩm.        
Dương Lễ(dậm) Mi có giỏi thì học xem được bằng ta không. Còn cơm đó ăn hay không là tùy mi.        
Lưu Bình: Ăn à..... chào mi.  
Câu 2.        
Dương Lễ: Lưu hiền huynh, lòng của đệ chỉ có đất trời chứng giám, đệ muốn nhờ trái cà thiu và tô cơm để gởi Lưu huynh về cửa khổng sân trình châu long hiền thê, ta được như ngày nay là nhờ ơn tái tạo của Lưu Bình, ta cố nén trong lòng tràn một cơn tức giận. Vậy nàng hãy thay ta mà chăm sóc. Nếu Lưu huynh ta mà được nàng chiều chuộng ắt sẽ dễ dàng lên tột đỉnh thang mây. Châu long ơi tào khang chi thê là đạo trọng. Nhưng cái nghĩa kim bằng thì bần tiện chi giao mạc khả vong.
NHẠC
Quán gấm đầu làng ấy người đời ai nhớ chăng Quán gấm đầu làng ấy chuyện xưa rất xưa Tình tang ới a đầu làng. Nàng Châu long đã dựng quán Tình tang ới a. Báo ơn cho chồng Quán gấm đầu làng có nàng dệt tơ, bán tơ Quán gấm đầu làng có chàng ngồi bên án thơ Tình tang ơi a một lòng. Dồi mài kinh sử đèn sách Tình tang ơi a! Vẻ vang bảng quan đề tên
VỌNG CỔ
Câu 5.        
Lưu Bình: Châu tiểu thư lời hẹn năm xưa bây giờ nàng có nhớ Lưu Bình tôi đã danh đề bảng hổ. Có xứng được cùng ai kết nghĩa châu trần .. Ủa lạ kia sao nhện bám cung tơ nhện bủa loan phòng .... Tình mà ơi tình mà hỡi, nàng đi rồi ta phiêu bạt trên bước công danh. Còn Dương Lễ, Lễ ơi ta sẽ gặp mi tại công môn ta sẽ mắng vào mặt mi cho hả giận, đối với ta có khó gì giải thám hoa hay bảng nhãn, học hay không là do chí của Lưu Bình.
Câu 6.       
Lưu Bình(dậm) : Dừng kiệu lại đây        
Dương Lễ    : Kính chào Lưu hiền huynh        
Lưu Bình    : Hứ còn ai ngồi với nhà ngươi đó        
Dương Lễ    : Dạ tiên nội là Châu Long        
Lưu Bình    : Hả! Châu tiểu thư        
Châu Long: Dạ thiếp đích thị là Châu Long vâng lệnh chồng lo cho hiền huynh ăn học.
 Hiền huynh có nhớ trong khi gần gũi thiếp thường khuyên sớm khuyên trưa chàng chưa thi đỗ thì chưa động phòng.         
Lưu Bình: Thôi ta đã hiểu Lưu Bình này xin đệ đầu bái tạ thâm 
tình của Dương Lễ và đại nghĩa của Châu Long. Cho đến giây phút sau cùng ta vẫn là hòn sỏi nhỏ nằm bên cạnh non cao./.              


LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LƯƠNG SƠN BÁ (Soạn giả: Viễn Châu)

Bài hát kể về mối tình bi thương giữa hai người yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau. Khi sự thật lộ ra, họ phải chia ly trong đau đớn, để lại nhiều tiếc nuối và dằn vặt. Người con trai tuyệt vọng, mang nặng nỗi nhớ rồi lìa đời trong u sầu. Cuối cùng, tình yêu dang dở chỉ còn lại lời hẹn ước cho một kiếp sau.

 
LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Trên nẻo về Nam Sơn
Nhớ ai lòng nát tan
Hoa lơ lững dưói cầu
Ôi! Muôn mối tơ vương
Em ơi! Còn gì nữa đâu.
Mong với đợi hết rồi
Muôn đời khó thấy nhau!
Kéo khăn lau lệ sầu
Em quá bước sang ngang,
mộng tình đã tan duyên số dở dang
Thôi vĩnh viễn đôi ngã
Anh về với….gió….mây…
VỌNG CỔ
Câu 1: Anh Đài ơi! Từ đây muốn gặp nhau hãy ra nơi Nam Sơn Tiểu Lộ. Vì xác thân anh đã
 vùi sâu nơi đáy mộ…
… hoang… tàn…
Em hãy rưới dùm anh lệ thắm đôi hàng…
Tình của ta là nước bèo đôi ngã. Giữa dòng đời chưa hợp đã tan ( ) Sau buổi cầu hôn tại Chúc
Gia Trang, anh trở về quê với một mối tuyệt tình. Hỏi lá: Lá rơi. Còn hỏi trăng: thì vầng trăng
đà xế bóng…
Câu 2: Anh tiếc ba năm qua với chuỗi ngày đầy thơ mộng, đã được gần em nơi cửa Khổng, sân
 Trình…
Anh tự trách mình sao quá đổi vô tình…
Có những khi vai kề, gối dựa mà anh vẫn ngỡ em là bằng hữu kim lan ( ) Có dè đâu em là gái
 cải nam trang. Gặp anh lại để sầu để khổ. Viên ngọc bích với mấy lời vàng đá. Là cả giấc mộng
 tình dang dở từ đây….
NÓI LỐI
Em ơi! Duyên ngàn dặm kiếp nầy thôi đã lỡ…
Mấy xuân thừa sớm rảnh nợ trần ai!
Gượng kêu lên ba tiếng “Chúc Anh Đài”
Vuông khăn trắng, máu hồng đà nhuộm đỏ…
VỌNG CỔ
Câu 4: Từ Chúc Gia Trang sau khi sự tình đà cạn tỏ…Anh trở vê quê vò vỏ chốn…
… thơ… phòng…Nhìn vuông khăn mà suối lệ tuôn giòng…
Bởi ba năm qua em không hề thố lộ, nên giờ nầy đành phải chịu lìa tan ( ). Tiễn anh về, qua bức
 màn loan. Anh còn trông thấy lệ nàng vương khoé mắt.
Anh Đài ơi! đừng than, đừng khóc vì lần chia tay là vĩnh biệt nhau rồi…
Câu 5: Từ Chúc Gia Trang nghẹn ngào quay gót, nẻo Nam Sơn dừng lại bên đường…
Tơ liễu sầu ai cũng rũ rượi mơ màng…
Liễu vương ơi! Năm xưa cùng ai gặp gỡ, giữa nơi nầy bẻ liễu làm nhang ( ) Thế rồi ngày em nát
 lòng cất bước sang ngang, là ngày anh đã vùi thây dưới ba tấc đất. Trước khi xuôi tay nhắm mắt,
anh còn gắng gượng kêu lên ba tiếng “Chúc Anh Đài”.
Câu 6: Anh Đài ơi! Anh cậy nhờ người gởi trả lại vuông khăn, mửa máu tươi đáp tạ lương nhân.
Duyên đã lỡ xin hẹn chờ kiếp khác. Rồi đây đêm hoa chúc sẽ vang lừng tiếng nhạc, em gạt lệ sầu
 để cất bước vu quy! Em có xót thương người bạc số, hãy dừng kiệu hoa bên nấm hoang mồ…
Anh Đài ôi! Nghĩa gối chăn không cùng ai vẹn niềm phu phụ.Thì anh đành cam chôn lấp mối
hận tình nơi Tiểu Lộ Nam Sơn../.



LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LỜI NGƯỜI HÁT RONG (Sáng tác: Ngô Hồng Khanh)

Bài hát nói về một người nghệ sĩ không muốn bó hẹp tình yêu vào một mối tình riêng, mà hướng đến tình yêu rộng lớn với cuộc đời. Dù nhắc đến nhiều chuyện tình nổi tiếng, anh khẳng định không muốn rơi vào bi kịch như họ. Anh chọn trở thành “người hát rong”, mang lời ca chan chứa tình người và sẻ chia với mọi miền đất nước. Tình yêu của anh vì thế vừa sâu sắc, vừa rộng mở và đầy nhân văn.

 
LỜI BÀI HÁT:
Nói lối
Nếu em là Trác Văn Quân
Thì anh sẽ biến thành chàng Tư Mã
Trỗi khúc Phượng Cầu Hoàng cho nỗi nhớ rưng rưng
Nếu em là Mỵ Nương giữa lầu son rực rỡ
Thì anh nguyện chèo đò chở tiếng hát Trương Chi…
VỌNG CỔ
Câu 1: - Nhưng em không phải là Mỵ Nương si tình, yêu tiếng hát mà sao tim anh muốn hóa thành chén ngọc in bóng chàng Trương ôm khối tương tư trên sóng nước…… đa… tình…
- Đừng nhỏ lệ thương tâm, Mỵ Nương ơi! Làm vỡ khối tuyệt tình…
Anh yêu em không bồng bềnh trên sóng nước mà có điệu lý qua cầu nối nhịp tim ta! (-) Em đừng
 hỏi vì sao anh không hát bản tình ca, dẫu trái tim anh vốn là kẻ đa tình. Bởi anh không muốn mình thành một Trương Chi bỏ lại một dòng sông mênh mông nỗi nhớ!
Câu 2: Anh chỉ muốn mình thành một kẻ hát rong, hát mãi bên em và hát với cuộc đời…
… Mỗi giọt máu con tim thành mỗi lời ca chan chứa tình người…
Lời tình ca, em ơi! Phải là lời rất thật rung động đáy tâm hồn dào dạt trái tim ta! (-) Lời tình ca em 
ơi! Không chỉ gấm và hoa mà có cả chiến hào mưa bom, pháo dội. Lời tình ca có máu rơi đồng đội, có mắt ai chờ, ai đợi nhớ thương ai!
Nói lối
Khóc phận mình hay thương người xưa bạc phận
Thúy Kiều ơi! Nhỏ máu mấy cung đàn
Hãy còn đây khúc Cao Sơn – Lưu Thủy
Sao Bá Nha đập vỡ tiếng tơ lòng?!
VỌNG CỔ
Câu 5: Nhỏ máu xuống cung xưa có phải tiếng đàn kia đã lầm mưu kẻ khác? Còn đây bến Hàm
 Dương y lời hẹn ước mà Tử Kỳ ơi, bạn tri âm đã vắng …
… đâu… rồi…Nhưng anh không phải là Bá Nha mà em cũng không phải Thúy Kiều…
Khóc phận mình Kiều trỗi cung bạc mệnh, Bá Nha đập đàn bởi vắng bạn tri âm! (-) Bá Nha cô
đơn, Kiều nọ cũng cô đơn, Trương Chi bạc số còn anh luôn diễm phúc. Anh hóa lời ca em thành
 khúc nhạc quyện mãi bên nhau đi suốt cuộc đời.
Câu 6: Em ơi! Lời người hát rong là tâm hồn người Nghệ sĩ, hát với cuộc đời hát khắp nẻo quê
hương. Đất nước trăm miền chỉ một dạ thủy chung. Chiều xứ Lạng ai bồng con hóa đá. Đêm Cà
Mau ai trỗi bài dạ cổ, cho lời ca anh muôn thuở chung tình.
Không! Nếu em là Trác Văn Quân thì anh sẽ không biến thành chàng Tư Mã, trỗi khúc Phượng
Cầu Hoàng cho nỗi nhớ riêng em..
Lời người hát rong – lời cho tất cả
Tình người hát rong – tình của kẻ đa tình ./.



LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LÒNG DẠ ĐÀN BÀ (Soạn giả Viễn Châu)

Bài hát kể chuyện vua nước Sở chứng kiến loài cua cũng có tình nghĩa vợ chồng nhưng rồi lại xảy ra cảnh phản bội. Từ đó, vua thử lòng con người bằng cách ban thưởng cho kẻ giết chồng hoặc vợ. Nhiều phụ nữ nhẫn tâm giết chồng, nhưng hầu như không có đàn ông nào làm điều tương tự. Cuối cùng, một người tiều phu dù nghèo khó vẫn không nỡ giết vợ, khiến vua cảm động và khẳng định giá trị của lòng chung thủy.

 
LỜI BÀI HÁT:
Nối lối
Vua nước Sở một hôm lòng thanh thản.
Cởi lông bào giả dạng một thường dân.
Vác cần câu ra ngồi cạnh Thạch bàn.
Lòng vương giả mơ màng theo theo sóng nước.
Vọng cổ
 Câu 1. Gió lạnh ngàn lao khua xào xạc. Sở vương mới thả hồn theo
những chiếc lá vàng rơi tản mạn ở ven gành ... Lòng quân vương bổng nghe xúc động mối tâm tình
...  Đưa tay lên vuốt chòm râu bạc, nhấp chén rượu đào nghiền ngẫm chuyện gần xa. Bỗng ngài đưa mắt sang hang cua cạnh góc Thạch bàn con cua cái đang nằm lột vỏ trong hang, còn con cua đực ngày đêm lo canh giữ vợ hiền quên cả việc tìm mồi cho đỡ đói.
 Câu 2. Mấy ngày sau khi vợ hiền coi bề cứng cáp. Vợ chồng cua sánh vai nhau dạo mát cạnh Giang hà ... Sở vương buông câu theo dõi đôi cua âu ếm
đậm đà... Ngài mới cất tiếng khen, lành thay tình chồng vợ, đẹp mấy chữ tào khang. Rất đỗi loài vật còn nặng chữ phu thê huống chi loài người ai dám xem thường đạo lý. Sách có câu : “ Nhất dạ đồng sàng chung dạ ái, nhất nhật phu thê hề bá dạ ân “.
Câu 3. Thấm thoát tháng lại ngày qua, nước thủy triều xuôi ngược giữa Trường Giang hoa hồng, hoa điệp rụng rơi từng cánh mỏng. Đến ngày lột vỏ của con cua đực, thì con cua cái mặc tình đi dọc về ngang, bỏ con cua đực nằm hiu quạnh trong hang, con ác phụ lại đem lòng tàn nhẫn. Nó dẫn về một gả nhân tình có đôi càng to tướng đến xé xác ông chồng xấu số vô duyên. Sở vương thấy cảnh bạc đen,Cất tiếng than rằng bể rộng trời cao. Đà bà lòng dạ hiểm sâu,Ngoài môi lại nói những câu ân tình.
Nối lối
 Ôi ngán ngẩm mấy nhân tình thế thái.
Não nùng thay “ Tối độc phụ nhân tâm “.
 Lòng Sở vương như muối xát kim châm.
Giận mấy kẻ ân tình không giữ vẹn.
VỌNG CỔ
Câu 4. Sở vương mới thử trong nhân gian ai là người đen bạc. Mới viết bản truyền rao cho khắp cả kinh thành ... Tất cả hãy nghe đây là sắc lệnh của triều đình ... Truyền cho thần dân trong thiên hạ, ai can đảm giết chồng thủ cấp dâng lên. Được ban nhất phẩm phu nhân, Lụa là gấm vóc vàng rồng đầy xe. Từ trong thành nội ban ra, Chiếu vua nước Sở gần xa đặng tường.
Câu 5. Chiếu chỉ ban ra chưa đầy một tháng, thì từ những mệnh phụ phu nhân, cho đến những trang thiếu nữ khuynh thành ... Họ cắt đầu người yêu đến hoàng cung để lãnh thưởng triều đình ... Sở vương  mới dằn lòng câm giận, mới phê liền chiếu chỉ thứ hai. Ai can đảm giết vợ nhà thủ cấp dâng lên, sẽ được chia nữa giang san Sở quốc. Nhưng gần một năm trời lặng lẽ trội qua không có một người đàn ông nào đến đền rồng để lãnh thưởng. Bởi không ai nhẫn tâm giết thác bạn tâm đồng.
Câu 6. Bỗng một hôm có một gả tiều phu, cơm chẳng đủ no, áo chẳng đủ lành, đến đền rồng xin vua ban gươm về giết vợ. Vua liền trao gươm báu vá di hành theo gót gả tiều phu. Nhưng khi về đến nơi, đứng trước mái nhà tranh, nghe tiếng vợ hiền ru con não ruột, anh vội vã buông gươm và chạy đến đền rồng xin vua thứ tội. Bệ hạ ơi ! ngu dân thần cam chịu chết. Chớ không nỡ nhẫn tâm giết thác vợ mình.Vua hết lời khen ngợi, và ban cho nhiều ngọc ngà châu báo.Cho hay trong đạo vợ chồng,Biết ai chung thủy, ai lòng bạc đen. /.        





LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: LÁ TRẦU XANH (Soạn giả Viễn Châu)

Bài hát kể về tình yêu mộc mạc của cô gái bán trầu, tin vào lời hứa nên duyên với người yêu. Nhưng trong lúc chờ đợi, cô bị phụ bạc khi người ấy lấy vợ khác. Nỗi đau khiến cô vừa tủi thân vừa tuyệt vọng giữa cảnh chợ đời buồn bã. Cuối cùng, cô mang nặng nỗi sầu và niềm tin tan vỡ trong tình yêu.

 
LỜI BÀI HÁT:
NỐI LỐI
Thương nhau cau bổ làm đôi miếng,                             
Một lá trầu xanh thắm nợ duyên.                             
Cứ mỗi buổi chiều tan buổi chợ,                             
Em còn hoài vọng bóng người thương.
VỌNG CỔ
Câu 1.Anh hứa với em khi mình nên duyên nợ. Thì một lá trầu xanh cũng nên vợ nên chồng ... Cau thắm trầu xanh thêm đượm thêm hồng ... Cứ mỗi buổi sáng tinh sương em gánh trầu ra chợ trên con đường thoăn thoăùt đôi chân. Nhưng em không sợ nắng vàng làm héo lá trầu xanh mà chỉ sợ người yêu chờ đợi buồn phiền. Dõi mắt kiếm tìm giữa buổi chợ tan lỡ chuyến hẹn hò tình duyên đôi lứa.
Câu 2.Nhưng rồi một hôm mưa buồn phố chợ, bên thúng trầu xanh em đợi bạn chung tình ... Mưa gió cách ngăn duyên kiếp đôi mình ... Chợ vắng thưa người sao anh không đến yêu nhau ngại vì lầy lội bước chân. Để em quay về trong nổi nhớ mong. Trầu xanh nặng gánh là tình em thương nhớ. Anh phụ em rồi anh không đến nữa, để phiên chợ buồn làm héo úa lá trầu xanh.
MẠNH LỆ QUÂN
Hoa thu rụng rơi đầy bên bờ sông lạnh, em đếm bao lá rụng một ngày thu buồn hiu quạnh, khung trời mưa buồn hiu quạnh, ngỡ ngàng đứng bên cổng rào. Nhà anh đang nói cười rộn ràng. Em hỏi thăm hay được đây là ngày tân hôn. Ngày vui mừng tân hôn của anh với người mến thương, thôi rồi lỡ làng nợ duyên, má em lệ sầu ước mi. Lỡ câu mong đợi hy vọng, còn đâu tiếng thề ái ân, cớ sao anh vội sai hẹn tình em nỡ đành lãng quên, lời đoan thệ sao anh đành vội quên.
VỌNG CỔ
Câu 5.Trời ơi ! hai thúng trầu xanh còn nặng oằn trên đôi vai bé nhỏ. Nhưng gánh tình chung đã gãy đỗ tự lâu rồi ... Tiếng pháo rền vang lẩn tiếng vui cười ... Anh sắp sửa vui vầy duyên mới, em cũng bắt đầu làm kẽ cô đơn.Muốn quay về để khỏi thấy cảnh gai mắt trái tai. Trời ơi chân muốn bước mà dạ còn mong ở lại. Ai hiểu được nổi khổ đau của người con gái, mười tám xuân xanh đã mang khối tuyệt tình. 
Câu 6.Trên đường dài lệ thắm ước chân mi, trên bến cũ đò xưa nay vắng bóng. Đò ơi sao mi không xót thương người vô vọng mà vội vàng rẽ lối qua sông. Mưa thu hay lệ rơi đầy trên má. Gió quyện về từng xác pháo bay.Thu về rụng lá trầu xanh,Trầu xanh
 rụng lá là tình anh hết rồi.Một gánh trầu còn oằn nặng trên vai. Nhu gánh nặng u hoài muôn vạn
kiếp.Mưa thu lạnh buốt khung trời,Anh phụ em rồi em còn biết tin ai.




LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: KHAO KHÁT MỘT LỜI RU (Tác giả:NGUYỄN HOÀI VÂN)

Bài hát thể hiện nỗi nhớ thương da diết của người con dành cho mẹ đã mất từ sớm. Lời ru của mẹ trở thành ký ức thiêng liêng nhưng ngày càng xa vắng theo thời gian. Dù trưởng thành, người con vẫn cảm thấy thiếu thốn tình mẫu tử và khao khát được mẹ chở che. Cuối cùng, nỗi nhớ ấy trở thành nỗi đau và niềm mong ước không bao giờ nguôi.

 
LỜI BÀI HÁT:
HÁT RU
Ầu ơi .... ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo, gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học ờ ..... ầu ơ ....
Con đi trường học, mẹ đi trường đời
VỌNG CỔ
(1) Văng vẳng lời ru chứa chan bao tình thương của mẹ. Mà đã từ lâu con khát khao trong cả giấc
 mơ .... hồng.
Nghe tiếng võng đưa nghe lời ai ru như rót mật vào lòng. Tuổi ấu thơ con sớm mồ côi, nên đường  đời con thiếu một tình thâm. Như người lữ hành giữa sa mạc mênh mông, thèm một bóng râm giữa  trưa hè nắng cháy. Như cánh én lạc lòai thiếu khỏang trời xuân, canh cánh bên lòng rưng rưng nỗi nhớ.
(2) Mẹ ơi! Những thành công đời con có được, con mơ ánh mắt mẹ nhìn con chan chứa vui mừng. Rồi con cảm thấy bơ vơ dù trong nhã nhạc tưng bừng. Mẹ ơi! Tuổi thanh niên đã ba lần con bật khóc, khi nhìn dưới mái lá đơn sơ đàn con thơ quây quần nghe chuyện đời xưa mẹ kể. Mẹ ơi! Con đã mất đi dòng sông mênh mông vô tận, mà cuộc đời này chỉ có một mà thôi.
NÓI LỐI
Hơn ba mươi năm đời con vắng mẹ
Con cố tìm trong ký ức xa xăm
Một lời ru chan chứa dịu hiền
Mẹ đã hát ru con bên cánh võng
VỌNG CỔ
(5) Nhưng mẹ ơi! Ký ức tuổi thơ đã mờ theo thời gian con khôn lớn, nên lời ru của mẹ chỉ còn tìm 
qua tiếng ai ru, dìu dặt những đêm ..... dài.
Rồi thổn thức, rồi bâng khuâng trong thương nhớ u hòai. Con thầm trách đời con sao bất hạnh, sớm chia lìa vĩnh viễn một tình thương. Ôi, hạnh phúc biết bao, dù đói nghèo, dù cất bước ly hương mà vẫn được sống trong tình yêu thương của mẹ, để mẹ chở che cho con qua từng cơn giông bão, được mẹ nâng niu chăm sóc vỗ về.
LÝ TRĂNG SOI
Ơi lời ru! Lời ru chan chứa biết bao nhiêu thâm tình.
Con hằng mơ ước sống bên bóng hình, có lời mẹ ru tiếng ru ơi à.
Nghe mờ xa, xa lắm khúc hát mẹ ru, rồi chìm trong im vắng thiên thu.
Để trọn đời con khao khát một lời ru.
(6) Mẹ đã ra đi mang theo lời ru tha thiết, để con nhớ, con thương da diết trọn đời.
Trưa hè nghe tiếng ai ru
Mơ tìm trong cõi thiên thu mẹ về
Thân thương bóng mẹ cận kề
Lời ru ấm áp ngọt ngào đời con....