Showing posts with label bài ca vọng cổ. Show all posts
Showing posts with label bài ca vọng cổ. Show all posts

Monday, April 3, 2017

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: CÔ GÁI TƯỚI ĐẬU

Bài ca này kể về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa một chàng trai và cô gái miền quê trên cánh đồng. Hai người trò chuyện vui vẻ, vừa trêu ghẹo vừa tìm hiểu nhau, thể hiện tình cảm mộc mạc, chân chất của người nông dân. Qua câu chuyện, hiện lên hình ảnh lao động sản xuất, tinh thần xây dựng quê hương sau chiến tranh. Dù có chút cảm mến, cô gái vẫn đặt trách nhiệm và công việc lên trên hết. Bài hát mang màu sắc tươi vui, thể hiện tình người và tình quê đậm đà.
 
LỜI BÀI HÁT:
LÝ TÌNH TANG
Nam: Nghe gió đồng bềnh bồng thênh thang. Trên đất giồng mình trồng khoai lang. Sáng nay nắng
 ấm trời êm, đồng xanh xanh sắc lá, mắt em hay sắc trời. Tang tình tang tính tình tang.
Nữ: Ở đâu anh đến một mình chẳng quen mà không biết sao, nhìn sao nhìn người ta tang tình tang
tính ơ tình tang.....
VỌNG CỔ
Câu 1.        
Nam : Cô hai ơi tôi không dám đi ngang về tắt mà không hỏi chủ, mai nhờ bà con điềm chỉ nên
 anh mới nhìn kỹ coi có phải em không? Có đôi mắt nhung thâm thấp trung trung mà nhiều chiến
công ngang tầm dũng sĩ. Giờ thấy tận mặt em hiền như bông bưởi đang nở trong vườn  Chị Hạnh
 năm trước cũng tương tự như em mà giản dị bình thường ... 
Nữ: Anh ơi! Anh ở sông Tiền giang hay sông Hậu ?        
Nam: Dạ tôi ở sông Sài Gòn        
Nữ: Xin lỗi anh thứ mấy ?        
Nam: Dạ tôi thứ ba, còn cô! Cô thứ mấy ?       
Nữ: Em thứ sáu. Vậy chứ anh ba khen chúng em thiệt hay nói cho vui vậy anh ba.        
Nam: Tôi nói thiệt bởi vậy tôi mới mê.       
Nữ: Anh ba mê mà mê ai đàn bà hay con gái.        
Nam: Tôi mê đất mê người mê những nụ cười giòn và giọng hò
mái dài của bà má bảy.
Câu 2.        
Nữ: Anh ba ơi con gái làng em thiệt thà như đấm, anh ba gieo làm chi tiếng oán cho thêm buồn.        
Nam: Cô sáu nói chơi chút xíu mà em giận em hờn. Tôi nói vậy mà không phải vậy à nghen?       
Nữ: Chớ sao hả anh ba?        
Nam: Tôi muốn hỏi cô, sản xuất luân canh, luân vụ cấy lúa trồng đậu có tốt không?        
Nữ: Vậy anh nghe em nói nghen đánh xong Mỹ cút ngụy nhào, vàng mơ ruộng lúa hoa màu
vượt lên. Mầm hạnh phúc mọc quê em, thay trời đổi đất cho trọn niềm ước mơ.
LÝ TÌNH TANG
Nam: Men đất dày đường cày như tơ. Cô má hồng người lòng keo sơn gió đưa gió đẩy mầm lên.       
Nữ: Đừng khen em mắc cỡ, tính em hay bắt đền tang tình tang
 tính tình tang.        
Nam: Tang tính tình là tình tình tang. Gái như em đấy khó tìm, khéo tay mà chăm bón thêu viền
 thêu viền trời xanh. Tang tình tang tính tình tang.
VỌNG CỔ
Câu 5.        
Nữ: Anh ba ơi anh đừng khen em quá mà má em bả rày bả quở. Gặp anh đây giữa đường giữa ngõ
, anh hỏi mà không nói thì sợ anh bảo: còn ở đây mà nói với anh ba cho hết tình hết nghĩa thì chắc
em phải trở vô nấu bữa cơm  chiều ...Vậy anh ba vô chơi nghe, tưới xong ruộng đậu em sẽ về...       
Nam: Cô nói vậy tôi e không tiện quá cô sáu        
: Vậy chứ hổng lẽ em trở vô mà tiếp chuyện với anh ba cho hết buổi sáng hôm nay hay sao?        
Nam: Cô sáu à cây có gốc có cành mới sanh ra ngọn, tôi muốn cô để tôi tưới phụ cùng cô cho trọn
 cái nghĩa mới quen.       
Nữ: Trời ơi anh ba nói gì mà em không hiểu, thôi để em đi tưới  đậu kẻo trưa rồi.
Câu 6.       
Nam: Cô sáu ơi thôi thì hỏi đôi câu cũng làm lâu cô đôi chút, mà hỏi hết chuyện cô sản xuất một
 lúc cũng xong thôi. Thiệt mà cô sáu, chút xíu à...        
Nữ: Ý, ý đâu có được má em bả chửi chết chuyện em em làm ruộng em em hiểu, ở đây nói chuyện
 với anh ba hoài chắc đậu cà dưa héo hết anh ba ơi. Bà con Mỹ Hạnh sẽ chê cười em bỏ hoa màu
 mà đi nói chuyện với trai cả buổi. Tuổi trẻ chúng em là phải làm cho quê hương mình đổi mới
 làng xóm yên vui no ấm mãi muôn đời.        
Nam: Cám ơn cô sáu! Lời cô là ý núi sông xanh trong sắc lá xanh trong lòng người.        

Nữ: Nhà nông thiệt lắm anh ơi nghĩ sao nói vậy anh đừng cười chi em.

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: BÔNG Ô MÔI (Soạn giả : Viễn Châu)

Một người đàn ông sau nhiều năm phiêu bạt trở về quê cũ, nhớ lại mối tình xưa bên bến nước và cây ô môi. Anh hay tin người con gái năm nào đã lấy chồng, rồi chịu nhiều bất hạnh và cuối cùng nương nhờ cửa chùa trong cảnh tật nguyền. Trước cảnh cũ người xưa không còn, lòng anh đau xót, bàng hoàng giữa tiếng chuông chùa và cánh hoa rụng. Tình yêu xưa tan vỡ, để lại nỗi tiếc nuối và cô đơn giữa dòng đời.
 
LỜI BÀI HÁT:
Lý con sáo:
Bông ô môi , gió cuốn rụng đầy trên sông
Nhìn mây trời mêng mông.
Kẻ ly hương nay đã quay về
Sao trong dạ não nề.
Hồi chuông buồn từ xa vẵng đưa
Trông khói sương thêm tái tê hồn ta.
Ngồi bên bờ nhìn hoa lá rơi.
Cơn gió đưa theo nước sông buồn vơi.
VỌNG CỔ
1/Bến nước năm xưa chỉ còn cội đa già chơ vơ rũ bóng, gió đông ơi lòng tôi đà ớn lạnh sao gió
đông còn thổi làm chi cho bông ô môi rã cánh rụng tơi ...bời. Người củ giờ nay đã vắng dạng
lâu rồi. Mây lang thang trôi về nơi vô định sương khói nhạt nhoà hoa thắm cũng buồn trôi, mười
năm rồi còn chi nữa em ơi mình xa nhau mỗi kẻ một phương buồn.Tôi giang hồ đã mõi cánh hành
 nhân em ở đây trong bốn bề khói lửa.
2/Tôi quên làm sao ngày em đãi tôi ăn bát canh mồng tơi với nồi cơm gạo mới rồi chia tay từ giã
để lên đường. Em bơi xuồng ba lá tiễn đưa tôi đến tận đầu làng, khi chia tay cả hai cùng bịn rịn
nước mắt đôi giòng cứ ràn rụa trào tuôn. Về đi em lo rẫy bái ruộng nương mình còn gặp gỡ khi
thanh bình trở lại, dù xa cách đầu non hay cuối bãi tôi vẫn vái van trời cho quê ngoại bình yên .
Nói lối:
Kể từ đó như cánh bèo mặt nước
Trôi bồng bềnh trên bốn mặt trường giang
Rồi một chiều lòng chạnh nhớ quê hương
Tôi về thăm lại xóm làng quen thuộc.
VỌNG CỔ
4/ Tôi ngồi dưới rặng ô môi nhìn những cánh hoa rụng rời trên mặt nước theo trận gió tàn đông
 lướt thướt bay...về.
Chuông đổ từ xa một âm thanh vang vọng não nề. Mùi hương khói theo gió chiều phản phất từ
một ngôi chùa đổ nát cạnh dòng sông, trên chiếc xuồng có một ông lão quen quen, màu tuyết
 trắng in mái đầu sương gió, trong lượn sóng bập bềnh xuôi ngược đang thả đường câu trên mặt
 nước sông đầy.
5/ Bác Sáu giăng câu cho xuồng cập bến ngước mắt nhìn tôi thay tiếng
hỏi câu chào. Giây lâu sau bác mới nhẹ nhàng lên tiếng cháu ở xa xôi về tự hồi nào. Cháu ơi con
 Tư nó đã lấy chồng từ 5 năm về trước nhưng số phần nó bạc phước vô duyên, chồng nó chết đi
không chỗ tựa nương nó buồn khổ vào chùa xin quy y thí phát, nhưng súng đạn vô tình không tha
 nơi cửa phật giờ nó đã thành ra một sư nữ tật nguyền.
6/ Trời u ám bỗng vụt vù cơn gió lạnh cuốn theo dòng từng cánh ô môi, tiếng chuông đại đồng
 vang
 vọng xa xôi như tiếng khóc u hoài nức nở, trước cổng tam quan tôi còn bở ngỡ, nửa muốn quay
về nữa không nở dời chân, tiếng tụng niệm theo gió chiều vọng đến khiến lòng tôi thêm tê tái bâng
 khuâng.
Ô môi rụng cánh đầy sông
Mấy mùa hoa nở, mấy năm đợi chờ
Tôi bây giờ là một kẻ bơ vơ, bởi đời với đạo phân chia hai lối rẽ
Oâ môi rụng cánh tơi bời
Chuông tắt lâu rồi tôi còn đứng mong ai.


Trích đọan BÊN CẦU DỆT LỤA

Huỳnh Nga : Công tử        
Trần Minh: Trong tình huống này mà tiểu thơ còn gọi tôi là công tử sao tôi nghe nó chua chát.        
 Huỳnh Nga: Công tử còn giận tôi sao?
NAM AI
Trần Minh: Tôi đâu dám giận mà làm sao tôi dám giận trước tấm chân tình cao cả của tiểu thơ
 đã dành tặng cho một kẻ đã sa ... cơ. Đã trải thân lưu lạc giữa phong trần. Trong cuộc đời giả
trá bạc đen. Vinh nhục đã quá nhiều. Tôi vẫn coi tiểu thơ. Là một khách tri âm, cư xử với tấm
 chân tình, xoa dịu niềm đắng cay. Là kẻ trắng tay nên tôi đành ôm hận.        
Huỳnh Nga: Xin cứ nặng lời mỉa mai. Em cuối mặt đợi chờ. Những uất hờn của ai.
Trần Minh:Tiểu thơ ơi! Tôi vẫn còn nặng nợ, ân nghĩa tiểu thơ đáp tạ mấy cho vừa. Muốn nói
 mà sao cứ nghẹn lời. Biết bao giờ mới trả xong.
VỌNG CỔ
Câu 1.        
Huỳnh Nga: Trần Lang ơi! Em đâu dám học đòi với những trang nghĩa phụ ngày xưa, đã cắt tóc
 bán lấy tiền tiễn chồng ứng thí lai kinh. Đây gói hành trang chan chứa một thân tình và số bạc
mọn em đã chắt chiu qua những tháng ngày nắng mưa tần tảo. Em xin trân trọng trao tay ai ân
cần đưa tiễn kẻ đăng trình ... Gởi gấm vào đây tâm sự của riêng mình ... Em đã dám vượt khuê
 môn bên cầu dựng quán là đã bước ra ngoài dòng lễ giáo thị phi. Ngày bảng hổ đề tên, em không
dám mong được cùng ai vui đạo sướng tuyền. Chỉ mong chàng nghĩ chút nghĩa tương tri. Xin với
 cha em hãy nhẹ điều ân oán 
Câu 2.
Trần Minh: Huỳnh Nga ơi! Ta nghẹn ngào trước tình nàng tha thiết, biết nói gì đây khi mình vẫn
 trắng đôi tay.
Huỳnh Nga: Trần Lang đây chiếc áo lụa em đã kết bằng tơ tâm sự. Đêm từng đêm em đã cố công
 may dệt âm thầm. Đôi bóng đèn khuya mà nghe thương nhớ ngập tâm hồn. Đếm từng ngày tháng
 lụn dần trong hiu quạnh. Thầm nguyện cầu cho ai lập được chút công danh. Chạnh hình dung bóng
ai chập chờn bên ánh lửa, co ro đốt lá vào đủ sáng để học thi. Miệng đọc sách vang vang tay lia
đập muỗi, em gắng dệt cho rồi cho chàng kịp buổi lai kinh.
NGÂM THƠ
Huỳnh Nga: Đường lai kinh xa biệt mờ sương gió chàng mặc vào cho ấm lúc gieo sương. Lòng kỳ
vọng chàng ơi xin hãy nhớ. Áo lụa nghèo sẽ thay bằng áo Trạng Nguyên.
VỌNG CỔ
Câu 5.        
 Trần Minh: Huỳnh Nga, nhận vật trao tay ta nghẹn ngào rơi lệ. Rừng rực lửa yêu đương ta
 nguyện cùng ai đó thề vẹn chữ chung tình ... Nàng đã sưởi ấm lòng ta trên muôn dặm trường đình.
Tay ôm áo ấp vào trong ngực mộng, chưa mặc mà hơi ấm đã len vào từng kẻ tóc chân tơ. Giữ mãi
bên mình manh áo lụa ta nhớ hoài thời lung lạc ở nơi đây. Bước thăng trầm trời đất cũng lá lay
trong nổi đắng cay có nhiều vị ngọt hương nồng.
(dậm) Huỳnh Nga: Xin đừng nặng oán ân thời vi ngộ đối với cha già.
Câu 6.      
Trần Minh: Không Huỳnh Nga ơi sự bất nghĩa của cha em ví như ngọn đồi hèn mọn, còn tình cảm
 của em thì cao vời vợi như ngọn Thái Sơn. Cay đắng ngày nào không còn nữa trước tấm chân tình
 cao cả của Huỳnh Nga, chịu cơ hàn để giữ vẹn sắt son em xứng đáng trải danh liệt phụ. Đời dù cơ
 cực nhưng quá nhiều hạnh phúc, ta biết phải nói sao cho trọn vẹn chân tình.Buổi tiễn đưa sao nhiều
 bịn rịn xúc động nào làm cho lệ rưng rưng. Kể từ đây cho đến ngày nhắm mắt. Lời đã trao ai xin
giữ vẹn xin giữ vẹn hương thề.
THƠ
Huỳnh Nga : Em nguyền khép cửa phòng khuê   Đợi chàng bái tổ vinh quy tương phùng
Trần Minh  : Tiễn nàng về với khuê trung   Vòng tay từ tạ thủy chung vẹn gìn        
Huỳnh Nga : Đưa người vạn dặm đăng trình   Lòng như bóng nguyệt theo nghìn núi sông. Xin
 tạm biệt!

Trích đọan BÊN CẦU DỆT LỤA 2

VỌNG CỔ
Câu 4. Ôi tiếng cười vỡ vụng cả không gian thay cho vạn lời đưa tiễn, xin cạn chén rượu hàn vi cho
ngất ngây say mà mơ ước chuyện tương phùng ... Trời đất rộng thênh thang mà tình ý khôn cùng ...
Làm sao biết được chuyện bèo mây tan hợp, nghĩ mà buồn cho những ngày sông núi cách xa. Chén
rượu hôm nay nào phải chén quan hà sao đưa tiễn mà nghe lòng buồn rười rượi. Thân cá chép đã cố
công lặn lội cố vượt vũ môn để hóa kiếp thành rồng.
LỐI DẶM
Uống cạn chung này rồi chung nữa, rượu đã cạn bầu sao chưa thấy say, tình tri kỷ ngày mai chia
 biệt vạn đường mây. Nhìn mái tóc của đại huynh rối bồng như mây tám hướng đệ thấy thẹn mình
bấy lâu nay bị ràng buộc nợ cân đai, đệ sẽ nhớ hoài chung rượu hôm nay cầm bầu gõ nhịp mà ca
bài ca khoái cảm, hồn cao rộng của đại huynh đã vượt ra ngoài vòng phiền toái mà đệ còn lận đận
 cưu mang nhiều ân nợ công hầu.
Rượu này này nồng đến ngàn sau
Hơi men thay lấp ngàn câu thâm tình
 Không đưa vạn dặm trường đình
Mà nghe thương nhớ hơn nghìn núi sông.

Trích đọan BÊN CẦU DỆT LỤA 3       

Nhuận điền: Giờ đã là Trạng Nguyên mà vẫn còn uống được rượu quán nghèo ngày xưa?
VỌNG CỔ
 Câu 1.        
Trần Minh: Uống chớ đại huynh. Rượu quán nghèo nhưng nồng nàn hương vị. Đệ xin kính cẩn tay
 nâng mời tri kỷ mượn chén rượu ngày xưa cho tròn vẹn ân tình ... Rượu lạt Trạng Nguyên thì đệ
chỉ xin dám uống một mình ... Đâu dám rót làm bẩn môi người nghĩa khí, xin gửi vào đây hương
vị của ngày xưa. Cởi lớp áo Trạng Nguyên đưa cho quân hầu cận. Mặc nguyên áo cơ hàn để tìm
bạn tương tri. Vậy chén rượu cơ hàn đại huynh hãy uống đi. Uống chén rượu hôn nay mà nhớ ngày
đưa tiễn.
Câu 2.
Nhuận Điền : Hảo bằng hữu, đệ đã cởi lớp áo Trạng Nguyên và đệ đãi ta bằng chung rượu cơ hàn
... Chung rượu buổi tiễn đưa chưa phai được vị men nồng ... Xin đa tạ với nhiều thâm cảm, xao
xuyến tâm hồn vươn đậm nghĩa cố tri. Hơi rượu hôm nay ướp men tình ngày cũ, sao ta nghe còn
 hơi ấm Trạng Nguyên. Rượu đã mất ngon rồi, vậy xin dám cùng ai cạn vài chung nhỏ rồi lại quay
về vui cuốc bẩm cày sâu. 
Câu 3.
Trần Minh : Đại huynh –  Đại huynh nỡ để cho đệ khi có áo mão cân đai đành phải mất bạn sao?        
Nhuận Điền: Chớ làm sao được nữa khi đôi bằng hữu có một kẻ cao sang. Thì làm sao tránh được
 sự phân chia giai cấp.       
Trần Minh : Đại huynh còn gì dạy đệ nữa chăng.        
Nhuận Điền: Còn chớ! Ta xin gởi đệ một nhành bông lúa mới thay cho lời dặn dò, khi được cao
sang chớ quên kẻ bùn lắm tay chân nuôi dưỡng nhân sinh, vì họ là những người ân, nhưng lớp
 người đó lại chịu nhiều khinh bạc của những hạng người áo rộng mũ cao, ăn trên ngồi trước, mà
 bây giờ hiền đệ là người đã dấn thân vô. Trân trọng nhận trong tay nhành bông lúa mới thơm tho
 và tâm nguyện giữ tròn lời ký thác. Trong đời đệ chỉ có hai người thân yêu duy nhất, là hiền phụ
Huỳnh Nga và bằng hữu Nhuận Điền. `