Showing posts with label LỜI BÀI HÁT. Show all posts
Showing posts with label LỜI BÀI HÁT. Show all posts

Saturday, April 1, 2017

VÕ ĐÔNG SƠ

Soạn giả: Viễn Châu 
(Bài này do Nghệ sĩ : Minh Cảnh hát rất hay)


[NHẠC]
Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi 
Đường dài mịt mùng em không đến nơi 
Mây nước buồn cơn lửa binh 
Hết kể chuyện chung tình 
Khóc than riêng em một mình 

Cây tuôn lá xanh xây mồ cho anh 
Tình đầu bẻ bàng trong cơn chiến chinh 
Đưa tiễn nào hay rẽ chia 
Cách trở hận muôn đời 
Nói nữa chi thêm nghẹn lời 

[CÂU 1] :
VC1: Trời ơi bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn 
Nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu ... Hà (HÒ) 

Bạn tình ơi đừng hoài công mòn mõi đợi chờ (HÒ) 
Hãy gọi tên anh trong những chiều sương lạnh 
Khi cánh nhạn bay về cuối nẻo trời xa (XÊ) 
Hay những lúc canh khuya tựa rèm châu ngắm áng trăng tà 
Nàng hãy nhớ (XANG) đến tháng năm này 
Có một người yêu đã vùi thây giữa vùng cát trắng...(CỐNG) 

[CÂU 2] : 
Ta cảm thấy một vùng trời đất hình như đảo lộn 
Máu đào tuôn ướt đẫm nhung bào (HÒ) 
Ta gọi tên em trong tiếng nấc nghẹn ngào (HÒ) 
Đây mới thật là lần chia ly vĩnh viễn 
Hết mong gì gặp gỡ cùng nhau (XÊ) 

[NHẠC LỒNG VC] 
Rượu ly bôi ngày ấy tiễn anh đi 
Hoa lá bay theo vó ngựa phi (XANG) 
Có biết đâu buổi tiễn đưa hôm ấy 

[TIẾP VÔ VC] 
Là buổi chia lìa nàng chờ đợi mà chi...(XANG) 

[THƠ] 
Ta cảm thấy máu ngừng trong nhịp thở 
Rút gươm thiêng mà dòng lệ tuôn sa 
Khắc vào cây ba chữ Bạch Thu Hà 
Để kỷ niệm ngày ta không gặp nữa 

[CÂU 4] : 
VC2 : Tuấn mã ơi, 
Hãy phi mau về báo hung tin cho quân ta được rõ 
Rằng Võ Đông Sơ đã vùi thây trong gió bụi quan ... hà (HÒ) 

Tiếng kẻng thu quân tắt lịm tự bao giờ (HÒ)

Hoàng hôn phủ trùm trên bãi chiến 
Một vẻ u buồn lạnh lẽo tiêu sơ (XÊ) 

[THƠ] 
Lá rừng rơi rụng như mưa 
Phải chăng xây hộ nấm mồ cho ta (XANG) 
Máu hồng theo lệ tuôn sa 
Nhắc câu chung thủy lòng ta nghẹn ngào (HÒ) 

[CÂU 5]: 

[NHẠC] 
Máu đào tuôn rã ướt nhung bào 
Chí anh hùng vùi trong khí đao 
Bóng chiều rơi cuối nẻo biên thùy 
Ta thấy miền xa rủ bóng quân kỳ (HÒ) 

[TIẾP VÔ VỌNG CỔ] 
Ta muốn kêu lên ba tiếng Bạch Thu Hà (HÒ) 
Bạch Thu Hà ôi tim ta như ngừng đập 
Máu tuần hoàn dâng chảy khắp châu thân (XÊ) 
Thôi thôi lỡ làng tiếng hẹn trăm năm 
Từ đây nàng có nhớ đến ta hãy ngâm câu : (XANG) 
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu 
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi... (XỀ) 

[CÂU 6] : 
Bạch Thu Hà, Bạch Thu Hà ơi (XÊ) 
Nàng đã bao phen vượt suối trèo non 
Để giữ vẹn tiết trinh 
Ta mấy (XANG) bận lao mình trong nắng gió 
Chuyện hàn huyên chưa cùng nhau cạn tỏ (CỐNG) 
Thì giọt máu chung tình đã nhuộm thấm chinh y 
Từ đây hết nợ hết duyên (XANG) hết ân hết ái 
Lưỡi gươm thiêng ta xin trao trả lại 
Cho người yêu lý tưởng Bạch Thu Hà...(XÊ) 

[NHẠC] 
Hỡi tình chung ơi, 
Đường dài mịt mùng em không đến nơi 
Mây nước buồn cơn lửa binh (XANG) 
Hết kể chuyện chung tình 
Khóc than riêng em một mình.../. (HÒ)

Trích đọan Tướng cướp BẠCH HẢI ĐƯỜNG

PHỤNG HOÀNG : 8 câu
1.     Nhung ơi! Sao em nỡ đành đoạn bỏ ra đi khi con Thu vừa mới lên hai tuổi. Sao em đành quay lưng ngoảnh mặt khi anh vẫn còn tha thiết yêu.... em. . Suốt một đời không gian dối
2.     . Tình nghĩa vợ chồng chung chăn xẻ gối. Từng tháng từng ngày mình gian khổ có nhau.
3. Nhưng kể từ đây em sẽ ra đi không trở lại nữa rồi.
4. Anh thì sẽ suốt đời mang án chỉ tội nghiệp con khờ nó đang còn trong tuổi ngây thơ.
5. Rồi đây ai dạy dỗ nâng niu ai chăm sóc vỗ về khi thiếu tiếng ru em trong giấc ngủ đêm dài.
6. Nó sẽ khóc đòi cha hay buồn vì nhớ mẹ. Cha thì đã bị tù đày, còn mẹ thì bỏ đi xa.
7. Thượng đế ơi! Sao ông gây chi thảm trạng. Để khổ lòng nhau khi chia cắt gia đình.
8. Thôi thì đành buông tay cho thượng đế an bài.
VỌNG CỔ
Câu 4. Anh Minh, anh khoan đi đã anh hãy ở lại với em vài giây phút cuối, dẫu tình nghĩa của chúng ta nữa đường dang dở, nhưng kỷ niệm của ba năm hương lửa vẫn còn mang chất nặng ở trong lòng ... Một khoảng thời gian chăn gối mặn nồng .... Khi gặp lại nhau thì ân tình lỡ nhịp, chết dở linh hồn khóc chuyện ly tan . Anh đã trở về đây thì cần gặp lại mặt con nó đã khát tình cha từ ngày rời sữa mẹ, vậy anh hãy vì con mà niệm tình tha thứ cho người bạn gối chăn đã phụ nghĩa vong tình.
Câu 5. Nhưng Nhung ơi! Em đừng quên anh đã là một tên tù vượt ngục với 20 năm đã chịu chung thân biệt xứ lưu... đày. 18 năm qua đối với anh nó là những chuỗi ngày.... dài. Nay gặp lại nhau đã hết hờn hết giận. Anh vẫn thèm nghe từng tiếng khóc của trẻ thơ. Con Thu bây giờ nó đã có chồng chưa em?. Nếu gặp lại anh nó có nhận ra mối tình phụ tử, hay cũng lại thờ ơ cho anh thêm buồn thêm khổ, thêm nhớ thêm thương cho anh nhỏ lệ thâm tình.
Câu 6. Bị hành hạ nhẫn tâm nhưng tôi đã giết Hai Cang, tôi giết một con chó ghẻ mà 18 năm dài sống chung như tình chồng nghĩa vợ, một lỡ lầm mà tôi mới rửa sạch hết hôm nay. Hai Cang đã chết rồi thì yên phần nó và tôi cũng sẽ chấm dứt cuộc đời tôi. Lần cuối cùng của một người sắp chết. Cầu xin anh! Cầu xin anh hãy cho anh Minh gặp lại đứa con khờ (-). Đó là ân huệ cuối cùng mà anh dành lại cho tôi. Tôi là thủ phạm. Anh nghe rõ chưa? Tôi là thủ phạm. Minh ơi! cầu xin mình bình yên ở lại. Gặp mặt con khờ tôi vĩnh viễn ra đi./.


TÌNH ANH BÁN CHIẾU

Soạn giả Viễn Châu                       

     Hò hơ ... Ghe chiếu Cà Mau nhuộm màu tươi thắm
    Công tôi cực lắm mưa nắng dãi dầu
     Chiếu này tôi chẳng bán đâu
     Tìm cô không gặp, hò hơ ... tôi gối đầu mỗi đêm
VỌNG CỔ :
 Câu 1. Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào bên dòng kinh ngã bảy, sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra chào ... Cửa vườn cô đã đóng kính tự hôm nào. Tôi vác đôi chiếu bông từ dưới ghe lên xóm rẫy, chiếc áo nhuộm bùn đã lắm tắm giọt mồ hôi. Nhà của cô sau trước vắng tanh, gió lạnh chiều đông bổng có ai dạo lên tiếng nguyệt cầm, như gieo vào lòng tôi một nỗi buồn thê thảm.
Câu 2. Cô đã đặt đôi chiếu bông bề dài hai thước có lẽ để điểm tô ở chốn loan phòng ... Hôm nay cô đã quên tôi để cất bước theo chồng. Cô ơi đôi chiếu này tự tay tôi dệt lấy, tôi đã lựa từng cọng lát sợi gai. Nhưng khi tôi đến nơi thì cô thì cô đã rời bỏ quê nhà sang qua xứ khác. Tôi đứng trước cổng vườn xưa cô với nỗi buồn man mác còn đôi chiếu này tôi biết tặng cho ai ...
Câu 3.Nhớ năm ngoái khi ghe vừa tới vàm sông ngã bảy, cô đã tươi cười dẫn tôi đến tận nhà cô. Cô đưa tôi vào chốn phòng riêng để đo ni chiếc giường gõ đỏ và cô đặt làm đôi chiếu. Cô hỏi qua giá cả, tôi trả lời lấy giá rẻ làm quen. Năm hôm sau khi tôi sắp sửa lui ghe cô còn đứng trên bến dặn dò kỹ lưỡng. Sau khi cô đà lui gót chiếc áo bông hường cũng khuất dạng sau mấy lùm tre. Cô có biết đâu tôi đã lấy nón lá che ngang để che giấu đôi dòng nước mắt, vì không muốn bàng quan thiên hạ họ cười tôi là một kẻ si tình.
NỐI LỐI :
 Khi hỏi lại xóm giềng tôi mới biết
 Cô theo chồng đã được bốn trăng qua
 Mình dám đâu sai hẹn với người ta
 Mà họ đành đoạn bỏ nhà đi xứ khác
VỌNG CỔ
Câu 4. Tôi vác đôi chiếu bông mà cõi lòng tan nát, bước chân đi như thể xác không hồn ... Nước mắt tuôn rơi the lá rụng bên đường. Gió đông vụt vù thổi mạnh, lạnh đất trời lạnh đến cả tâm can. Người ta đã có đôi rồi .Chiếu chăn đâu ấm bằng người tình chung  .Để mình vác cập chiếu bông  . Chờ đợi chi nữa uổng công đợi chờ
Câu 5. Khuya đêm nay ngồi chờ nước lớn, nỗi buồn đau cứ canh cánh bên lòng ... Tôi thấy đời tôi sao lạnh lẽo khôn cùng. Còn chi buồn hơn đời bán chiếu, để tô điểm loan phòng cho những gái còn xuân. Đến khi họ cất bước sang ngang lại không một lời hỏi han từ giã, đến đôi chiếu bông tôi đã bỏ công dệt mấy ngày đêm ròng rã mà nay còn nằm trơ ở dưới khoan thuyền.
Câu 6. Ngọn gió đêm đông đừng thổi nữa .Lòng tôi lạnh lắm gió đông ơi Tôi nhổ sào cho ghe chiếu trôi xuôi, lòng nặng trĩu một nỗi sầu tê tái. Tôi ngồi yên sau lái, đôi mắt vẫn hướng về nẻo cũ vườn xưa. Hỡi ôi con sông Phụng Hiệp chảy ra bảy ngã thì lệ của tôi sao nó cũng lai láng tuôn dòng. Có ai biết được tấm lòng của tôi với cô gái mỹ miều bên kinh ngã bảy. Sông sâu bên lỡ, bên bồi  Tình anh bán chiếu trọn đời không phai


TÂN CỔ SÔNG QUÊ

Câu 4:
Em ơi nếu đã xa quê em có còn nhớ hay quên chuyện một dòng sông bên lở…… bên …bồi.
Làng em bên lở, anh ở bên bồi.
Mỗi ngày em qua bên sông đi học, dưới bến con đò chờ trong bóng mù u.
Nhánh mù u con bướm vàng quanh quẩn, anh bao chiều tàn thơ thẩn qua sông.
Tan trường về con đò bên bến lở, áo lụa như mây bay ngược gió sông chiều.
Câu 5:
Ơi con sông quê đã bồi thêm phù sa cho cây lúa, đời bể dâu anh mãi nhớ thương nàng.
Anh được tin em trôi dạt quê người.
Chiều nay bỗng nhớ cây mù u trước ngõ, dòng sông in bóng đôi mình một thuở mộng mơ.
Anh trở về thăm thì bên sông không còn mái nhà xưa, em đã về đâu nơi xa mờ bụi cát.
Buồn phiền hắt hiu cõi lòng tan nát, nhớ nhớ thương ai ôi sông nước mong chờ.
Câu 6:
Sống đời cuốn trôi lở rồi sông bên đó, nhà em đã bỏ làng đi mãi về đâu.
Mỗi ngày bên sông không còn ai đi học, ngọn gió ru buồn trong nắng mùa thu.
Nhánh mù u con bướm vàng không đậu, câu ca từ ngày thơ dại mênh mang.
Sang sông trường làng em cát lở, cũng vì xa em mà thành điệu nhớ trong lòng.
Thương nhớ hoài kỷ niệm sông quê, ngày tháng cứ êm đềm trong tuổi nhớ.
Xa quê mới biết mong chờ, sông quê năm cũ hai bờ nhớ thương.




NGƯỜI TÌNH TRÊN CHIẾN TRẬN

...Thanh Tuấn: A Khắc Thiên kiều
Mỹ Châu: Anh Chu sa,
Thanh Tuấn: Tại sao em khóc
Mỹ Châu: Họ, họ đã đi rồi
Thanh Tuấn: Họ đã đi rồi, họ là ai? Taị sao em lại khóc
Mỹ Châu: Em...em không biết tại sao nữa, có lẽ là em..em đã yêu rồi!
Thanh Tuấn: Em đã yêu, ah…người ấy là ai?
Mỹ Châu: Một người xa lạ mà em mới gặp lần đầu
Thanh Tuấn: Em đã yêu 1 người xa lạ, thôi hết rồi…
Mỹ Châu: Anh Chu sa, anh làm sao vậy? em yêu là có tội phải không anh?

Nam Ai
Thanh Tuấn: Không, yêu nhau không bao giờ có tội nhưng anh chỉ muốn nói với em một điều mà bấy lâu ôm ấp mãi trong tim…
Mà giờ đây đã muộn màng rồi, anh có còn j nữa đâu. Để nhớ thương những kỷ niệm trong đời.
Mình đã 1 thời chắt chiu, trong tuổi còn thơ ấu hồn nhiên, để tạo dựng 1 thiên đường, một thiên đường đầy hoa thơm.
Mỹ Châu: Lời anh nói ra em đâu hiểu được j, anh đã buồn đã khổ vì ai…và tự bao lâu rồi, cho mãi đến ngày hôm nhay.
Thanh Tuấn: Đã từ lâu anh muốn nói một điiều quan trọng, nhưng cứ lặng câm theo ngày tháng lạnh lùng. Anh muốn nói với một người, nỗi đau sầu vì yêu…

Vọng cổ:
Mỹ Châu: Cũng như anh em là kẻ ngày chinh phạt đêm ngủ trên yên ngựa, vào hiểm ra nguy chưa bao giờ biết sợ nhưng sao bỗng nhiên nghe lạnh cả tâm…hồn.
Nhìn án mây trôi lòng lòng cũng sắt sẽ buồn… Lòng dũng tướng chợt nghe mềm yếu, khi một lần đối diện tình yêu.
Chu sa, anh đã yêu và vì anh đã khổ, thì chắc là anh hiểu được lòng em. Em chợt muốn bỏ yên cương rời đao kiếm, xõa tóc mây tô má thắm môi hồng…
Thanh Tuấn: Có phải em và người đó đã hẹn thề hẹn ước,
Mỹ Châu: Không người ta vẫn hững hờ xem em là kẻ lạ người xa…
Kẻ mình yêu mà hững hờ xa lạ… thì còn niềm đau đớn nào hơn…Gần gũi tấc gan mà như vạn lý quan san, tình câm nín nên tình đành tuyệt vọng…
Mỹ Châu: Tóc mây quằn quại bay trong gió lộng, như lòng em đang bão động tơi bời…
Thanh Tuấn:Thiên Kiều ơi, sao chiều nay anh bỗng nhiên lo sợ… như đánh mất cái j yêu quý nhất.
Nếu một mai giữa sa trường anh gục chết, biết ai là người đắp mộ cho anh./.

Th.Tuấn: A Khắc Tiên Kiều...
Mỹ Châu: Anh Chu Sa, em sẽ ở lại nơi đây mãi mãi...vì...
Th.Tuấn: Vì sao?
Mỹ Châu: vì... thiếu người ta làm sao em sống nỗi...
Th.Tuấn: Mới gặp gỡ người ta mà em không sống nỗi, sống bên nhau từ thơ ấu đến bây giờ...Nếu vắng em rồi anh sông với ai đây? Thiên Kiều, anh...anh yêu em...
Mỹ Châu: Hả??? Yêu em ruột của anh. Anh điên rồi phải không? Anh điên rồi phải không?...

Vọng cổ:
Th.Tuấn: Phải...anh đã điên vì mười mấy năm nayanh muốn nói yêu em mà chưa một lần dám nói để đến hôm nay thì không còn j nữa cả khi em dẫm chân lên bôi xóa một thiên... đường....
Giấc mơ xưa chỉ còn lại đống tro tàn...
Anh không biết phải làm j hơn nữa, nên cầu mong cho mình được chết một mình.... Trời ơi một võ tướng kiêu hùng đã từng ngang dọc mà giờ này phải khổ lụy vì yêu...
Anh nói ra đây cả nỗi lòng thầm kín rồi rồi thiên thu anh câm nín nghẹn lời.
Mỹ Châu: Trời ơi, tại sao anh ôm ấp một tình yêu tội lỗi.... yêu một đắ em máu thịt tình thâm... A Khắc Chu Sa, anh điên rồi, anh điên rồi phải không?
Th.Tuấn: Thiên Kiều ơi, mười mấy năm cha và anh dấu em một sự thật, anh với em không cùng chung máu thịt và tên em không phải là A Khắc Thiên Kiều...
Mỹ Châu: Anh Chu Sa, thật vậy sao anh?
Th.Tuấn: Em là đứa con nuôi mà cha thương mến yêu chiều...
Mười bảy năm trước cha cứu em trên sông Hoàng Hà sóng dậy, gần gũi bao ngày anh ôm ấp một tình yêu....
Em cứ vô tình anh đau xót biết bao nhiêu, anh muốn gào to rằng anh yêu em tha thiết...vì giữa chúng ta đâu cùng chung máu huyết, từ thưở sơ sanh đã khác biệt cội nguồn./. 

TRÍCH ĐOẠN MỘT SỐ BÀI BẢN TRONG VỞ CẢI LƯƠNG "NGƯỜI TÌNH TRÊN CHIẾN TRẬN"




1. Sương chiều – Tú Anh

A Khắc Thiên Kiều (AKTK): Tại vì ông là người đàn ông duy nhất, đứng trước mặt tôi mà không tỏ vẻ đắm say hay khiếp sợ.. Nên tôi nghe như có một thứ tình cảm man man vừa nhen nhúm ở trong …lòng. Dường như là tình yêu, giữa hai con người, không thù không oán, và chiến tranh không can dự gì đến đôi ta.
Cổ Thạch Xuyên (CTX): Nhưng dù sao, tôi cũng là tội nhân, và tôi đang cuối đầu xót thương, cho muôn dân, cho nước non đang bị người ta xâm lấn, thì tôi đâu có quyền, nghĩ đến điều riêng tư.
AKTK: Sao bỗng nhiên tôi nghe như khác lạ trong lòng, như có một chút gì vương vấn, một chút thương yêu đang len lén vào tim tôi.
CTX: Điều ước ao kia chỉ là mộng ảo xa vời, như gió thoảng mây trôi. Giữa tiểu thơ và tôi đã tạc thành hố sâu.
AKTK: Nhưng chúng mình sẽ lấp ngăn, dù khó khăn vẫn không sờn, tôi nguyện cùng, với ông được kết thân nhau, dù đây chỉ mới một lần, mình gặp nhau giữa chiến trường, nhưng hình như tôi cảm thấy yêu ông.
CTX: Tôi với tiểu thơ đã trót sinh ra trong trận chiến căm thù, thì chúng ta có bổn phận riêng mình, mỗi người một con đường.
………………………………….
2. 
Nam Ai
A Khắc Chu Sa (AKCS): Yêu nhau không bao giờ có tội nhưng anh chỉ muốn nói với em một điều mà bấy lâu ôm ấp mãi trong … tim. Mà giờ đây đã muộn màng rồi, anh có còn gì nữa đâu. Để nhớ thương những kỷ niệm trong đời, mình đã một thời chắc chiu, trong tuổi còn thơ ấu hồn nhiên, để tạo dựng một thiên đường, một thiên đường đầy hoa thơm.
AKTK: Lời anh nói ra em đâu hiểu được gì, anh đã buồn đã khổ vì ai, và tự bao lâu rồi, cho mãi đến ngày hôm nay.
AKCS: Đã từ lâu anh muốn nói một điều quan trọng, nhưng vẫn ngậm câm theo ngày tháng lạnh lùng, anh muốn nói với một người, nỗi đau sầu vì yêu.
………………..
3. 
Xế Xảng
Lão Lang Y (LLY): Trời ơi những giọt …máu, đỏ tinh khôi, tay rưng rưng lão hứng nghẹn ngào, tưởng như lệ mình đang nhỏ giọt rưng rưng. Tiểu thơ hy sinh, nữa chén máu tươi, để cứu nguy một người trai xa lạ địch thù, lão ngẹn ngào rưng rứt lệ đau thương. Đã đủ máu cho người, xin để lão rịt vết thương.
AKTK: Lang Y, Lang Y có biết, ta muốn hy sinh, những dòng máu của tim mình, hòa chung mạch kẻ nằm kia. Ta đã thản nhiên, chẳng thấy đớn đau, là nhờ tình yêu mầu nhiệm tuyệt vời, tuy đôi bờ giới tuyến ngăn chặn lối yêu thương, ta vẫn trọn dạ yêu người, dù chỉ mới gặp nhau.
……………………….
4.Vọng cổ
CTX: Thiên Kiều ơi ta đã trót nguyện dâng đời cho quê hương chủng tộc, làm sao sống trọn nỗi bình yên để nhìn màu xanh của lá màu tươi thắm của hoa và màu mắt đẹp của nhân…..tình. Ta cắn chặt răng cắt lìa đoạn tơ tâm sự cho vỡ vụn tan tành. Hoàn cảnh hôm nay còn biết làm sao khác, xin nàng hãy xem ta như một kẻ không quen. Mai mốt đây giữa chiến trận ta sẽ gặp lại nhau và biết đâu sẽ có người gục ngã, kẻ còn lại rồi sẽ cuối đầu thương tiếc, vuốt mặt cho người tình trên chiến trận chiều hôm.
Thiên Kiều ơi dù ta có nói vạn lần như thế, cũng chỉ là cơn gió thoảng chút nắng hồng trên đỉnh núi mù sương, rôi ngàn mây lớp lớp sẽ giăng giăng, xua cơn nắng nhỏ ngủ triền miên không trở dậy, cũng như tình yêu của chúng ta bừng lên trong thoáng chốc rồi khép kín lạnh lùng trong giấc ngủ thiên thu, Thiên Kiều ơi dù ta có nói yêu em và dù cho mai mốt này chiến tranh không còn nữa, thì em cũng trở về quê hương Mông Cổ để ta còn lại bâng khâng nhìn theo khuất bóng ngựa hồng.
…………..
5. Phụng Hoàng (
10 câu)
CTX: Nếu tiểu thơ còn thương xót cuộc đời tên nô lệ thì tiểu thơ nên về lại quê ….hương. Ở lại nơi đây càng thêm khổ, tôi không còn lại gì tất cả, tôi chiến bại rồi đành chịu bó tay thôi.
AKTK: Người tiễn đưa ta, về lại quê hương với cát trắng bụi mù, với ước ao đã tan tành s5up đổ, với kỷ niệm chưa thành sao vội xóa tan đi.
AKCS: Mặt trời lên cao, em hãy lo thu xếp lên đường, mai mốt đây khi trận chiến tàn, anh sẽ về bên em để cung nhau sum họp, và sẽ mang quà về riêng tặng cho em.
Đường quan san còn xa xăm diệu dợi, ngựa chồn chân đang hý rộn bên ngoài, xin tiểu thơ đừng nán lại nơi này.
Ôi ngậm ngùi sao người, lại tiễn đưa ta, còn thương nhau mấy là còn khổ bấy nhiêu, một bước xa rời lòng chợt thấy quặn đau.
………….
6. Vọng cổ
AKCS: Phải, anh đã điên vì mười mấy năm nay anh muốn nói yêu em mà chưa một lần dám nói để đến hôm nay thì không còn nữa cả khi em dẫm chân lên bôi xóa một thiên …đường. Gi ấc mơ kia chỉ còn lại đống tro tàn, anh không biết phải làm gì hơn nữa, nên cầu mong cho mình được chết một mình. Trời ơi một võ tướng kiêu hùng đã từng ngang dọc mà đến giờ này phải khổ lụy vì yêu, anh nói ra đây cả nỗi lòng thầm kín, rồi thiên thu anh câm nín ngẹn lời.
(AKTK: Trời ơi tại sao anh ôm ấp một tình yêu tội lỗi, yêu một đứa em máu thịt tình thâm, AKCS anh điên rồi anh điên rồi phải không).
AKCS: Thiên Kiều ơi mười mấy năm cha và anh đã giấu che em một sự thật anh với em không cùng chung máu thịt và tên em không phải là AKTK.
(AKTK: Anh Chu Sa, thật vậy sao anh?)
AKCS: Em là đứa con nuôi mà cha thương mến yêu chìu, mười bảy năm trước cha cứu em trên sông Hoàng Hà sóng dậy, gần gũi bao ngày anh ôm ấp một tình yêu, em cứ vô tình anh đau xót biết bao nhiêu, anh muốn gào to rằng anh yêu em tha thiết. Vì giữa chúng ta đâu cùng chung máu huyết, từ thuở sơ sanh đã khác biệt cuội nguồn.


NGHE VỌNG CỔ NHỚ QUÊ HƯƠNG (Soạn giả: Viễn Châu )

Trình bày: Minh Phụng
Lối:
Đất khách đêm nào lạnh hơi sương,
Đèn khuya hiu hắt quạnh canh trường,
Bơ vơ hồn gởi về vô định,
Bóng nhỏ âm thầm vọng cố hương.

Câu 1: Đất lạ trời xa đêm dài lẻ bóng, cả không gian như chìm trong màu tuyết trắng giữa tầng cao không một ánh sao……trời. Lại một mùa đông nơi đất khách quê người. Hiu hắt đèn đêm soi mờ ngõ vắng, bóng nhỏ ngập ngừng lê bước giữa trời khuya. Tôi nghe lòng mình sao trống trãi bơ vơ, trận gió tàn đông buốt lạnh vai mềm. Bước âm thầm trên mấy quãng đường đêm, gió giật từng hồi cho cành rơi lá đổ.

Câu 2: Áo ấm đơn sơ trên vai gầy lạnh buốt, núi ngàn xa lướt thướt gió đông về. Cảnh vật về khuya sao hoang vắng tứ bề. Lặng lẽ trời đêm phố phường xa lạ, suốt mấy đoạn đường không thấy một người quen. Tôi ngồi một mình trên ghế đá công viên, nhìn chiếc lá hững hờ bay trước gió. Nghe văng vẳng có tiếng ai ca vọng cổ, tôi bỗng ngậm ngùi thương nhớ dặm trời xa...

Lý con sáo

Đêm tha hương, tuyết trắng bay đầy không gian
Trời đông màu tang thương, biết ai đâu gởi chút tâm tình
Khi cách bóng xa hình
Ngày lại ngày ngồi mơ cố hương
Quên tóc xanh đã pha màu sương
Lời ca buồn từ xa nghe vấn vương
Nghe nỉ non nhớ nhung người xưa.

Câu 5: Điệp ơi, mái tóc xuân xanh Lan đã cắt đi với lời khẩn nguyện, trong khi giữa thiền môn đọng lại tiếng chuông …… buồn. Tiếng ca của ai sao nghe nức nở giữa đêm trường. Sao bỗng nghe tim mình ray rức hơn cả tuyết trời giá lạnh của mùa đông. Ở quê nhà ai có nhớ đến tôi không, một cánh chim bé bỏng giữa khung trời bão tố. Đêm đất khách nghe mấy câu vọng cổ, cũng thấy rưng rưng giọt lệ nhớ quê nhà.

Câu 6: Bông tuyết trắng vẫn rơi đầy trong gió, cả đất trời như bao phủ một màu tang. Khắp phố phường lặng lẽ giữa màn đêm thiên hạ đã êm đềm trong giấc ngủ. Chỉ có tôi là kẻ mang nhiều tâm sự, nghe tiếng ca buồn thất thểu nhớ quê hương. Giáo đường vọng mấy hồi chuông, hồi chuông nức nở hồi chuông nguyện cầu.

Ôi ! mấy tiếng tơ đồng ai dạo giữa trời khuya
Lời đau khổ thêm gợi sầu lữ thứ
Đêm khuya lẽ bước một mình
Nghe ca vọng cổ thêm nặng tình quê hương ./.

Trích đọan MÁU NHUỘM SÂN CHÙA

Nữ: Kìa! Ông là ai !        
Nam: Thưa bà! Tôi là kẻ từ một miền xa xôi lắm, đạp sương hàn gió tuyết trở về đây.       
Nữ: Để làm chi ?        
Nam: Để kể cho bà nghe một câu chuyện.
Nữ: Chuyện gì ?        
Nam: Chuyện ban đầu của một người con gái, chuyện thương đau của một kẻ đăng trình, đêm qua tôi có về ngang nơi hò hẹn cũ, thì mới hay cô gái đã sang sông.        
Nữ: Thôi ! Ông đừng làm cho tôi thêm bàng hoàng xúc động. Ông hãy đi đi ! Ông hãy đi đi...
VỌNG CỔ.
Câu 4.       
Nam: Bà ơi! Tôi sẽ ra đi để đưa tiễn mùa thu vào trong một giấc mơ chiều buồn bã. Rồi một chiều nào có dừng chân nơi quán lạ, xin bà hãy dành lại phút giây hoài niệm kẻ đăng trình ... Tôi đã ra đi là chấp nhận cho mình ... Một cuộc sống bên trời cô độc, như một loài chim buồn lạc lõng giữa đêm sương. Bà ơi! Nếu một phút giây nào bà chạnh nhớ thương đến một kẻ đã cùng bà hẹn ước, thì xin bà hãy quay về nơi kỷ niệm và khóc cho nhau vài giọt lệ ban đầu.
Câu 5.        
Nam : Bà ơi! Ví như tôi đã cùng bà thề hẹn buổi chia ly, thì giấc mơ xưa cũng không còn gì nữa, khi rượu tân hôn đang nồng nực chốn loan phòng.... Bà đã bình yên khoát áo theo chồng.... Bà đã tận hưởng một đời vàng son hoa mộng, bỏ lại bên đường một vài kỷ niệm đơn sơ.Tôi đến đây để chúc tụng cho bà đêm hôn lễ được vô vàn hạnh phúc và hãy quên đi những gì đêm gặp gỡ cho dặm trời xa không bỡ ngỡ mộng sông hồ.
Câu 6.        
Nam: Bà ơi! Dù muốn dù không thì bà cũng trở thành là vợ của người ta, và tôi tôi cũng chỉ là một kẻ đứng bên lề hạnh phúc. Có tiếc thương chi cũng đành xa biệt mộng mị nào cũng tàn cuộc giữa canh sương. Thì thôi đường bà bà đi, đường tôi tôi bước chạnh bước quan hà, một sáng mùa thu tôi sẽ dừng chân bên triền đồi cỏ lạ để lắng nghe chim quyên rộn rã kêu sầu.Đó là lúc bà đã bình yên trong cuộc sống bên chồng và bên những đứa con xinh, còn tôi với cuộc đời không định hướng, bụi sông hồ sẽ vùi lấp bước chân hoang.
NAM AI :
Sư phụ! Sư phụ ơi! công lao 20 năm trời dạy dỗ con đã phụ lòng thầy trong một phút giây. Áo nhà chùa con không còn giữ được, thì ba lạy này con xin từ tạ với ân ... sư.
1.Gọi là những lạy sau cùng.
2.Từ bây giờ cho đến mai sau xin giã biệt chốn phật đài.
3.Dấn thân vào với gian lao con không biết rồi sẽ ra sao?
4.Chạnh thương sư phụ tuổi già sống một mình giữa hoang sơ.
5.Con có ra đi vào chốn bụi hồng. Thầy chỉ một đôi lời khuyên con.
6.Đạo là ánh đuốc soi gương. Con phải giữ gìn đạo tâm.
VỌNG CỔ
Câu 4. Sư phụ ơi! Kể từ nay con vĩnh viễn rời xa Thiên Nhai Tự, giã biệt tiếng kệ lời kinh mãi mãi không còn được nghe mõ sớm với chuông chiều ... Kể từ đây con lưu lạc chốn bụi hồng ... Sẽ lăn lộn với cuộc đời thị phi giả trá, bằng tâm hồn non dại thơ ngây (-). Áo nâu sòng xin cởi trả chốn thiền môn vì không còn đủ hạnh để khoát lên người con nữa. Trời ơi! Tôi đã nhúng tay vào tội lỗi bằng tâm tư không gợn chút lỗi lầm. (Âu cũng là duyên số, thầy đã cố giữ cũng không xong)
Câu 5. Sư phụ ơi! 20 năm con là đứa trẻ không nguồn không cội. Chùa Thiên Nhai là nơi con nương tựa cuộc đời... Nghĩa Sư sinh còn hơn cốt nhục thâm tình.... nay trong một ngày bỗng dưng dồn dập bao biến cố, bàn tay hiền lành này lại phạm tội sát sanh, có người phát giác chuyện cũ 20 năm rằng con còn có mối thù gia tộc. Trời Phật ơi! Con muốn vỡ tung đầu óc, biết xử sự làm sao cho tròn vẹn đạo và đời.



LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: HOA TÍM BẰNG LĂNG (Soạn giả Viễn Châu)

Bài hát này kể về mối tình trong sáng của đôi trai gái quê gắn với kỷ niệm hoa bằng lăng tím. Khi chiến tranh xảy ra, chàng trai lên đường ra trận, mang theo kỷ vật và nỗi nhớ người yêu. Sau bao năm xa cách, anh trở về trong ngày chiến thắng và gặp lại người xưa. Tình yêu tuy chưa từng thổ lộ nhưng vẫn bền chặt, thủy chung theo thời gian. Hoa bằng lăng tím trở thành biểu tượng cho tình yêu son sắt ấy.


 
 LỜI BÀI HÁT:
TRĂNG THU DẠ KHÚC
 Gió lên lay động hoa bằng lăng thiết tha, Hoa diễm kiều hoa mặn mà Màu hoa tươi thắm lắm hoa ơi, Cũng như câu chuyện tình ta ngát hương.
VỌNG cổ
Câu 1.Con rạch Cái Thia chảy về tắc cậu, con sáo qua sông con sáo đậu hiên nhà ... Trời tháng tư em mặc áo hoa cà ... Qua ngõ nhà anh em kéo nghiêng vành nón. Giả bộ vô tình làm rớt cánh bằng lăng. Anh rón rén lượm cất cẩn thận trong gối áo. Đêm đêm nghe tiếng quốc gọi hè. Anh có nhớ em vuốt ve cánh bằng lăng cho đỡ nhớ.
Câu 2.Hai đứa thương nhau chỉ biết nhìn nhau e thẹn. Anh nhát quá không dám nói dù chỉ một đôi lời ... Len lén nhìn em anh bắt gặp em cười ... Hàm răng trắng cắn hai hột lúa, mắt thẫn thờ chầm chậm ngó mây bay. Anh nói thầm mây đẹp lắm em ơi ! Mây trắng quá như tình ta trong trắng. Em bẽn lẽn cúi đầu nín lặng má ửng hồng trong vành nón nghiêng nghiêng.
NỐI LỐI
Rồi giặc Mỹ tràn qua thôn xóm,                             
Lửa bạo tàn thiêu đốt mái nhà tranh.                             
Vườn rau nhỏ gót giày đinh giẫm nát,                             
Anh quyết đứng lên bảo vệ quê mình.                             
Buổi tiễn đưa anh lên đường vào bộ đội,                             
Em đứng lặng yên không nói một lời.
Vọng cổ
Câu 5.Chỉ nhìn thôi hỡi người em gái nhỏ, em có nghe chăng chiều chiến khu mây lộng bốn phương trời ... Anh giữ cánh hoa xưa như giữ một nụ cười ... Nhớ lại hôm nào em kéo nghiêng vành nón giả bộ vô tình làm rớt cánh bằng lăng. Đêm hành quân trăng sáng long lanh. Nhớ con rạch Cái Thia chảy về tắc cậu.  Em ước mơ ngày đất lành chim đậu. Con sáo qua sông con sáo đậu hiên nhà.
Câu 6.Anh trở lại quê xưa lòng rộn rã niềm vui chiến thắng. Gặp lại em tóc vẫn cài màu hoa tím bằng lăng, anh nói thầm tình của đôi ta không thể cách ngăn. Dẫu chúng ta chưa nói với nhau một lời nhắn gởi, nhưng em ơi lửa tình yêu đã cháy ngời trong ánh mắt và đã trải qua tháng đợi năm chờ.Trãi qua bao cảnh nắng mưa,Mau hoa tím năm xưa xin tặng người.Cầm hoa em mỉm miệng cười,Như màu hoa tím trọn đời thủy chung.



DÒNG SÔNG QUÊ EM

Soạn giả Huyền Nhung
NỐI LỐI
Nữ :Chiếc xuồng nhỏ đưa em về xóm nhỏ, Nghe rì rầm tiếng sóng vỗ gần xa.        
Nam:Dòng sông quê đẹp ánh trăng ngà, Nghe câu hát xa xưa lòng anh chạnh nhớ.
NHẠC
Nữ :Ơi Vàm Cỏ Đông ! ơi hỡi dòng sông nước xanh biên biếc chẳng đổi thay dòng. Đuổi Pháp đi rồi nay đuổi Mỹ xâm lăng. Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong. Giặc đi đời giặc sông càng xanh trong... VỌNG CỔ
Câu 1.
Nam: Từ buổi quen nhau anh thường kể cho em nghe chuyện màu xanh trên dòng sông Vàm Cỏ. Kỷ niệm quê hương hay tình em đó rồi năm tháng xa nhau như con sóng nhỏ trong lòng ... Dòng nước trong xanh soi bóng trăng rằm ... Mấy mươi năm sông cùng ta ra trận là bấy nhiêu lần chở nặng chiến công. Mau xanh quê hương lớn lên trong bom gầm lửa đạn. Nắng dãi mưa dầm có tình mẹ chắt chiu. Dòng sông tôi yêu chở nhiều nhung nhớ.
Câu 2.      
Nữ :Vàm Cỏ yêu thương như tình em gái nhỏ. Vẫn ở bên anh không rõ tự bao giờ ...   
Nam  : Long An ơi chung thủy đợi chờ ... Quê hương ta là bài ca bất tận, trung dũng kiên cường đánh giặc toàn dân.        
Nữ     : Qua Vàm Cỏ Đông bỗng nhớ về Tân Trụ hỏi nơi nào không mang kỷ niệm quê hương. Mất mát đau thương càng cao giọng hát, cay đắng mặn nồng vẫn thơm hát tình em.
TRĂNG THU DẠ KHÚC
Nam  : Gió lên đi cho tình say ước mơ. Bấy lâu mong chờ anh trăng đôi bờ .       
Nữ     : Người đi thương nhớ, nhớ quê hương. Thủy chung giữ vẹn nghĩa tình sắt son mến yêu.        
Nam  : Dòng sông tôi yêu hay dòng sữa mẹ hiền. Chở che bom đạn nuôi đàn con yêu qua tháng năm.
VỌNG CỔ
Câu 5.       
Nữ : Hàng dừa nước lung linh ru mình trong nắng mới, xuân đến xuân đi mấy mùa chờ đợi thời gian ơi chở nỗi mong chờ ... Tình quê hương không bến không bờ ... Nơi chưa đến chưa quen mà sao thấy nhớ. Miền hạ bây giờ chắc vui lắm phải không anh ? Tiếng hát đêm đêm của đàn em nhỏ. Vàm Cỏ Đông ! ơi Vàm Cỏ Đông, có phải máu cho anh mấy lần rơi đổ cho mảnh đất Long An thêm rạng rỡ tên vàng.  Câu 6.       
Nam  : Anh sẽ giữ cho màu xanh trên dòng sông Vàm Cỏ, giữ êm đềm kỷ niệm tuổi thơ. Giữ cho Long An bài ca thương nhớ, giữ ánh trăng vàng giữ ngôi sao nhỏ quê ta. Nghe tiếng em ca trên dòng sông giải phóng. Long lâng lâng như giấc mộng ban đầu.
NHẠC
Ở tận sông Hồng em có biết, quê hương anh cũng có dòng sông. Anh mãi gọi với lòng tha thiết, Vàm Cỏ Đông ! ơi Vàm Cỏ Đông.


ĐOẠN CUỐI TÌNH YÊU

Tân nhạc    : Tú Nhi
Lời vọng cổ : Loan Thảo

[NGÂM THƠ]:
(Nam) :
Nếu biết ngày mai em lấy chồng
Ba năm thề hẹn cũng bằng không
(Nữ) :
Tập thư ngày trước xin trao lại
Để kẻ sang ngang khỏi bận lòng
[Nhạc] :

(Nam): Còn khóc chi em thôi buồn chi em, dù có thương đôi mình
cũng xa rồi, ngày nao ta mơ chung đôi, ngờ đâu chia đôi hai đôi,
vui buồn ai biết trong đời.
(Nữ) : Đừng trách nghe anh, xin hiểu cho em, tình trái ngang nên tình
lỡ duyên tình thì thôi anh quên anh quên, chuyện xưa cho anh cho em,
để một người, theo...dấu... đời .

[CÂU 1] :

(NamVC1: Hãy nín đi em còn khóc làm chi nữa, ngày tháng dần trôi xóa nhòa kỷ niệm
có nhớ, có thương, có buồn, có khổ, thì tình cũng đôi nơi xa cách nhau...rồi...
Em sẽ theo ai về một phía chân trời. Để lại nơi này một người đau xót, đếm bước độc hành mà nhớ lúc chung đôi.
Tình thắm nồng phút chốc quá xa xôi, đang gần gũi bỗng dưng thành ngăn cách.
Nhìn bóng ai dần khuất nẻo đường xa, trên chiếc xe hoa chở đầy thương nhớ...

[CÂU 2] :

(Nữ): Anh ơi hãy hiểu cho em mà đừng hờn trách, hãy cố quên đi mà vui trọn đêm nàỵ.
Để tình có dở dang kỷ niệm cũng đong đầy, rồi mai đây hai phương trời cách biệt, chuyện ân tình hãy cố mà quên.
Dẫu biết rằng tình đầu là mộng đẹp, dù không thành cũng đâu dễ lãng quên.
Nhưng thôi đừng nhắc làm chi nữa, chỉ thêm buồn, thêm khổ mà thôi …..

[Nhạc]  ĐK:
(Nữ) : Thôi giã từ người bạn tình ơi, em nay đeo nhẫn qua cầu,
em lên chuyến xe hoa lần đầu, cầu bao nhiêu nhịp lòng sầu bấy
nhiêụ
(Nam) : Thôi hết rồi người bạn tình ơi, khi xưa chắc có tội
gì, nên nay kiếp duyên ta lỡ làng, trời cao sao nỡ đọa đày…mình xa… nhau .
[CÂU 5]:
(Nữ) VC2: Em trả cho anh những chồng thơ cũ là trả cho nhau những lời
hẹn hò đôi lứa. Tình nghĩa ngày xưa nay chỉ còn là kỷ niệm
mộng ước đầu tiên xin trả lại cho...người...

Dẫu biết rằng ai đau xót ngậm ngùi, lưu giữ làm chi những chồng thư cũ, vì em sợ rằng em không thể quên anh.
Em sẽ là người vợ thiếu thủy chung, sống bên chồng mà nhớ thương người tình cũ.
Đã chia phôi mỗi người một ngã, hãy xem như ta đã phụ nhau rồi...

[CÂU 6]:

(Nam): Đã xa nhau âu cũng là duyên số, trời đã an bài đành chấp nhận mà thôi.
Em hãy vui vầy duyên mới nghe em, hạnh phúc trăm năm của một đời con gái.
Dù có thương nhau tình cũng đành ly biệt, mộng ban đầu như gió mây baỵ
(Nữ) : Thuyền đã sang sông trời yên gió lặng, tiễn chân em vui bước theo chồng.
Anh hỡi mai đây mình cách biệt, đường đời mỗi kẻ một hướng đi.
(Nam) Thôi đừng lưu luyến mà chi, ván xưa nay đã đóng thuyền em ơi .


Trich đoạn Đêm lạnh chùa hoang

Đến jờ mình quyết đấu 
Các thiên sứ Đại Mông 
Khoan 
Hay chậm cho ta vài giây phút 
Tiếng tạ tình còn vang vọng đâu đây 
Lời tâm sự ngày nào như mới đó 
Sơn ca… 
Nâng chén nghe lòng đau… 
Rượu mềm môi cay đắng 
Nước mắt nào vẫn sầu 
Ôi tủi buồn lệ tràn 
Rượu cạn chung giả từ 
Nâng chén nào vơi sầu 
Chén chia tay giã từ 
Mai đôi đường chia ly 
Men giã từ nặng sầu 
Rượu mềm môi cay đắng 
Cất chén nồng giã từ 
Ôi oán thù ngăn đường 

Sơn ca ơi chốc nữa đây 1 trong 2 ta sẽ có người gục ngã 
Kẻ còn lại sẽ cuối đầu buồn bả tiễn người đi vạn kỷ ko về 
Chiến thắng vinh quang sao mắt lệ đầm đìa 
Sao trời sanh 2 ta ko cùng chung giới tuyến 
Cho oán thù ngăn lối tình yêu 
Sao e là trang võ tướng 
Mà ko là 1 cô gái tầm thường dệt mộng ươm mơ 
Để có thể cùng ai ngắm trăng lên nhìn lá rụng 
Sống bên nhau cho đến trọn đời 

Bảo xuyên ơi 
Trong tận cùng sâu thẳm của tâm hồn ta vẫn tha thiết yêu nhau 
Nhưng thôi hãy gượng sầu khuây lấp niềm đau 
Khi phải cuối đầu tuân theo mạng số 

Em không thể chống lại uy quyền của phụ hãng 
Sẽ trở về thọ tội trước triều ca 
Anh có trở về lại giang nam cuối mùa thu lạnh 
Xin hãy mang theo hình ảnh của đêm này 

Một bếp lửa hồng bập bùng cháy dỡ 
Một ngôi chùa hoang phế cô liêu 
Kỉ niệm cuối cùng của chúng mình còn sót lại 
Từ hôm nay và mãi mãi đến sau này 


Sơn ca vĩnh biệt 

Sơn đệ ơi ta còn biết phải làm sao khi nàng đã toan xuống tay sát hại e khi e vừa buông tay kiếm 
Và ân tình kia dẫu nặng bằng non thì nợ núi song lại thâm sâu hơn biển rộng sông đầy 
Trước tình cảnh đớn đau này 
Trên ngã rẻ đau lòng 
Chúng ta đành phải chọn 1 con đường 

Cao Nguyên Bình 
Đường gươm anh dẫu vô tình 
Nhưng đã giúp e vẹn chung tình 
Chớ em đâu ơ…nỡ giết người em yêu 
Nếu Tần Vĩnh Sơn ngã gục 
Biết đâu vì tổ quốc e sẽ xuống mạnh tay gươm 
Trần thế 1 mình em phải sống sao đây 

Bảo Xuyên ơi còn nói jì đây lời vĩnh biệt 
Trong tay anh ôm trọn xác thân nàng 
Mà nghe như ôm trọn 1 trời tang thương 
Thương khóc cho ai mà trời cũng đang rơi lệ 
Bảo xuyên ơi ta đành vĩnh biệt nhau rồi 

Sơn ca , sơn ca ơi em nằm đây 
Gối trọn tim mình 
Chờ nghe lời anh ru mộng 
Cầm tay nghiêng giấc nôi hồng 
Người thương triền môi tâm sự 
Ngạt ngào hương jó xa 
Em vào cơn lãng du 

Bão xuyên ơi đây là giấc ngủ thần tiên vì e về bên kia miền hoa cỏ có trăng dãy cô đơn có gió ngàn nức nở và có nổi sầu thương dời dợi nhớ thương về 

Chưa trọn yêu thương sao e đã vội chia lìa 
Em sẽ bình yên trong giấc ngủ 
Còn anh chưa biết mình sẽ ra sao 
Mất em rồi cuộc đời anh trống trải 
Quảnh mặt nhìn mây núi chập chờn xa 
Nhưng nếu đường hoa mang đầy kỉ niệm và dấu chân xưa còn in đậm giấc mơ nào 

Chuyện mai sau của chúng mình chỉ còn là mộng ảo 
Thì đừng hòai vọng làm chi cho thêm buồn bã kiếp hoa sầu 
Sơn ơi 
Khi e đã chết đi rồi 
Anh hãy đưa e về ải nhạn 
Xây 1 nấm mộ giữa biên cương 
Cho e được nhìn về quê hương Mông Cổ 
Với cát vàng với sa mạc hoang du 
Và những đêm trăng hồn em xuôi về trung thổ 
Để tìm anh cho đỡ nhớ vơi sầu 
Bảo Xuyên 
Sơn ca 
Hãy gọi e là Hồ muội…

CHỢ MỚI

CHỢ MỚI
Soạn giả Trọng Nguyễn
NGÂM THƠ
Nữ     : Cái chợ có hồi nào và năm nay bao nhiêu tuổi, Mà ai cũng bảo rằng chợ Mới quê tôi.        
Nam  : Ở nơi đó tôi có một người thương,  Cứ chiều chiều nàng ra bờ sông giặt áo.
LÝ CON SÁO GÒ CÔNG
Nữ     : Ra bờ sông như hẹn lứa đôi, Mang áo phơi cho anh nhìn, mà tình em mong người ơi. Con nước trôi xuôi dòng lững lờ.        
Nam  : Trong bờ sông anh hẹn với em mai mốt đây anh mang cau trầu nhờ người xe duyên tình ta. Em chớ nên lo buồn anh đã thưa cùng mẹ cha.       
Nữ     : Duyên chúng ta muôn đời như nước trên dòng đầy vơi.
VỌNG CỔ
Câu 1.       
Nam  : Hai chúng tôi yêu nhau đã sáu năm trời mà chưa thành chồng thành vợ. Cha thì gật đầu còn mẹ quay ngang rồi bảo. Thằng Tâm tính nết cọc cằn sợ sau này con Hồng bị nó ăn hiếp. Nên Bà cứ dùng dằng chưa chịu cho hai đứa cùng nhau kết nghĩa châu trần ...        
Làng xóm bàn tới bàn lui anh buồn thiệt là buồn ...        
Nữ     : Từ cái bữa nhà anh qua dạm hỏi thấy mẹ lắc đầu em cũng thôi giặt áo ở bờ sông.        
Nam  : Hôm có lệnh tòng quân.        
Nữ     : Sao anh không cho em biết        
Nam  : anh chỉ sợ cái lắc đầu và một tiếng không, rồi cứ ngóng trông nói chuyện lòng vòng, chỉ gợi buồn cho người đi kẻ ở  
Câu 2.
Nữ     : Mấy hôm sau hay tin anh đi bộ đội, em vội chạy xuống Long Xuyên rồi qua Châu Đốc nhìn những chỗ tiễn quân xác pháo còn rải rác, mà bóng người thương chẳng biết đâu tìm ... Những bữa nhớ anh em giả đò đi chợ ghé nhà thăm hai Bác cho đỡ buồn ... Nghe Bác nói thư nào thằng Tâm cũng nhắn gởi, con Hồng có chồng ở đâu chưa. Đọc thư anh em mừng muốn khóc và không biết chừng nào mình mới gặp nhau. Bến sông xưa lững lờ con nước lớn, em đợi anh về sẽ giặt áo ở bờ sông.
NỐI LỐI
Nam : Anh vẫn nhớ em dù tụi mình chưa hẹn, Anh bỏ cái tính cọc cằn để mẹ quí em yêu. Đêm qua phà Cần Thơ nhìn con nước lớn, Có dòng nước nào về chợ Mới thăm em.
LÝ CON SÁO GÒ CÔNG
Nữ     : Ơi dòng sông mang nước đi nơi nào, Có về thăm quê ghé thăm đôi miền rằng em nhớ thương anh nhiều.
Nam  : Trông vời xa dường như trông thấy chiếc áo nàng phơi. Dòng sông chợ Mới người ơi, thương nhớ nhiều dù chưa hẹn trầu cau. VỌNG CỔ
Câu 5.        
Nữ     : Rồi gặp anh hai ảnh bảo : Anh bây giờ là dũng sĩ tánh nết hiền lành được đồng đôi yêu dân quí. Nghe nói chưa tròn câu chiếc ngoáy trầu trên tay mẹ bỗng dừng lại. Nhìn vào mắt em mẹ sung sướng vui cười ... Nhờ đi bộ đội mà thằng Tâm nay đã nên người ... Nếu như chưa có nơi nào mà gá nghĩa khi nó về mẹ sẽ làm đám cưới cho con. Em chạy vội ra bờ sông hai tay ôm mặt khóc, mà nước mắt thương chờ chảy giữa lòng son. Chợ Mới đón anh đòn người rễ quí. Còn buồn không anh sau chẳng thấy quay về.
Câu 6.       
Nam  : Tuy có buồn nhưng anh không dám giận. Bởi cha mẹ nào cũng vì hạnh phúc cho con. Lỡ một lần xe duyên không phải bến thì suốt đời chịu khổ mà thôi. Anh chưa về vì biên cương còn bóng giặc. Chứ nhớ em nhiều nhớ chợ Mới thủy chung. Nhớ mẹ hiền nhưng lòng khẳng khái. Nhớ bến sông xưa em giặt áo buổi tre hè.        
Nữ     : Tết này em sẽ ra thăm anh ngoài ấy, Mẹ đã bằng lòng em không sợ mất anh.       
Nam : Hơn năm mươi năm chợ mình vẫn là chợ Mới, Chỉ sáu năm chờ có lâu lắm không em.