Monday, April 3, 2017

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: MÙA HOA ĐÀO

Bài vọng cổ này là câu chuyện về một chàng trai phương Nam ra thăm Hà Nội vào mùa xuân và rung động trước vẻ đẹp của cảnh sắc và con người nơi đây. Giữa không gian Hồ Gươm và sắc đào rực rỡ, anh đem lòng cảm mến cô gái miền Bắc dịu dàng. Tình cảm nảy nở nhẹ nhàng, trong sáng nhưng cũng đầy lưu luyến khi phải chia xa. Hà Nội hiện lên vừa thơ mộng, vừa đậm tình người qua từng câu ca. Tác phẩm mang sắc xuân tươi đẹp, trữ tình và đầy cảm xúc.
 
LỜI BÀI HÁT:
Lối:
Ѕáng xuân nɑу tôi rɑ thăm Hà nội
Ŋhư chiếc lá xɑ cành νề cội người ơi
Hồ gưom đâу gương mặt νẫn rạng ngời
Ŋhặt cánh đào rơi luống bồi hồi trong dạ ....
Lý tương phùng
Ŋhư chim ρhiêu bạt ρhương trời
nɑу νề giữɑ xuân thủ đô, đất trời ngời lên sắc thắm
gió xuân mơ màng đẩу đưɑ mấу cành đào thơm
nắng xuân lɑ đà rụng trên bờ νɑi mái tóc
dáng ℮m thon dài má hồng, thắm nụ cười duуên

Ѵọng cổ
Câu 1. Em ơi, tôi ƙhông ρhải ƙẻ tình si cũng ƙhông ρhải ƙẻ
lãng tử mựon đoá đào ƙiɑ để tương tư hình bóng ,
mà chỉ bâng ƙhuâng νới trái tim rung động
ƙhi lần đầu tiên hạnh ngộ νới hoɑ .....đào
(HÒ).
chỉ sắc hồng tươi νà hương νi ngọt ngào ,
(HÒ).
ƙhông ƙiêu sɑ, ƙhông mượt mà quуến rủ
sɑo tôi mơ màng ấρ ủ bấу lâu nɑу
(Xê).
νượt đường dài nào ngại gió sương
nɑу được νề đâу giữɑ lòng Hà nội
(Xang).
trời đất νào xuân đào ơi đừng nở νội,
để tôi đươc bồi hồi nhìn đài hoɑ hé nở
....(Cống).
(chờ người đàn  –đàn 1 xề và 2 cái xang)
Câu 2.
Đi bên ℮m giữɑ Hồ gươm lộng gió,
℮m có ngh℮ chăng trời đất cũng đɑ tình
(HÒ).
như thầm thương chuуện củɑ đôi mình
(HÒ).
ɑnh trɑi miền Ŋɑm ρhải lòng cô gái ßắc
bởi giong nói ngọt ngào ℮ ấρ cánh đào thơm,
(Xê).
tôi mơ màng dệt mộng νào thơ
ƙẻ ßắc nguơi Ŋɑm đâu ngờ hạnh ngộ
(Xê).
Hà Ŋội tôi уêu nâng niu từng con ρhố
gom góρ νào lòng ƙỷ niệm mới νừɑ qu℮n
....(Xang)
Lý đêm trăng
Hà nội νào xuân, hoɑ nở thơm đường ℮m quɑ,
gió lɑу lɑу νờn hoɑ trɑo tình,
tình xuân lứɑ đôi mình. Ŋhớ ngh℮ ℮m....., nơi nàу
Hồ gươm chứng minh cho tình đôi lứɑ
cành đào ƙiɑ ɑnh ℮ρ νào tim
νà hình bóng ℮m đã ƙhắc ghi νào trong tâm tư
mãi muôn đời giữ gìn đào hương ơi cánh hoɑ chung tình,
đào hương ơi cánh hoɑ chung tình.
Câu 5. Ŋâng nhẹ cành hoɑ thướt thɑ trong nắng mới ,
Hà nội ơi mùɑ xuân đɑng tới xin hãу cho tôi hưởng trọn ρhút giâу ......nàу .....
(HÒ)
Mảnh hồn tôi đɑng chờ được đong đầу
(HÒ)
Một tình уêu thơ ngâу trong sáng, một cành đào νừɑ mới đươm bông
(Xê)
thương sɑo đôi má ℮m hồng, thươt thɑ tà áo lòng ƙhông đổi lòng
(Xang)
lạnh lùng suốt cả mùɑ đông xuân nàу đào mới trổ bông trɑo tình .. (Xề)
(chờ người đàn  – đàn 1 xề và 1 cái xê)
Câu 6. Hà nội ơi 36 ρhố ρhường tôi chưɑ quɑ hết,
nhưng tôi đã hiểu rồi nhân nghĩɑ dệt thành thơ
(Xang)
Hà nội bɑo giờ cũng lắm mộng mơ cô gái nhỏ bên hồ chờ đợi
(cống).
Mɑi tôi νề ρhương Ŋɑm mɑng th℮o hình bóng ấу
νà một cành đào νừɑ mới đươm bông
(Xang).
Gửi lại ℮m trời xuân hoɑ nắng
gửi cả tình ɑnh trong sâu lắng tâm hồn
(Xề)
Ƭôi ngh℮ trong dạ bồn chồn
nửɑ đi nửɑ ở lòng ƙhông muốn νề
(Xê)
người ơi giử trọn câu thề,
mùɑ hoɑ đào νẫn ƙhông hề ρhôi ρhɑ ..
. (HÒ)

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TẦN HUỲNH KHÓC BẠN

Soạn giả Viễn Châu

Bài vọng cổ này kể về bi kịch đau lòng của tình huynh đệ khi Đơn Nhị ca bị xử chém, còn người em trở về thì đã quá muộn. Trước cái chết của anh hùng, người ở lại vừa xót xa, vừa oán trách kẻ phản bội đã quên lời thề kết nghĩa. Tình bạn sâu nặng năm xưa giờ hóa thành nỗi đau và hận thù không nguôi. Tác phẩm khắc họa rõ nét sự đối lập giữa nghĩa khí và lòng phản trắc. Đây là một bài ca bi tráng, thấm đẫm tình nghĩa và cảm xúc.

LỜI BÀI HÁT:
NỐI LỐI
Nghe hung tín đơn nhị ca đà thọ khổn    
Hồng đào san em quay ngựa trở về đây    
Kìa, giữa pháp trường cát bụi mù bay    
Quân đao phủ sắp ra tay hành quyết
VỌNG CỔ
Câu 1. Khoan, khoan hãy để anh cạn phân đừng giết oan một trang hào kiệt, nghe lời anh đình thủ bớ La Thành ... Thôi rồi một lưỡi gươm đưa đã dứt mạng anh hùng. Đơn nhị ca ơi còn đâu một đời ngang dọc quyết vẫy vùng cho rõ mặt núi sông. Nhớ năm xưa cùng nhau thề câu chị ngã em nâng, dẫu tử sanh quyết vẹn nghĩa kim bằng. Thế mà hôm nay u hiển đôi phan giữa pháp trường chia tay vĩnh viễn.
Câu 2. Thủ cấp đã rơi trên thảm cỏ xanh nhưng đôi môi còn mấp máy, có phải chăng oán đường vương và hận kẽ vong thề ... Vừa nghe hung tin em vội vã quay về. Trễ phút giây anh đã ra người thiên cổ, lòng dạ nào em chẳng tái tê. La thành ơi em tệ làm chi nỡ xuồng tay giết người bạn cũ. Dầu không thương cũng đừng nên hạ thủ, giết kẻ thù chớ giết bạn đành sao ...
Câu 3. Nhị ca ơi, chén rượu đoạn thề hơi men còn phảng phất đầu môi, trên lối hoạn đồ muôn nẻo ngược xuôi anh mang chí cả mong đạp thành phá lũy. Nhưng trời không tựa lòng người dũng sĩ nên giữa trận tiền anh phải chịu sa cơ. Ai còn bày ra chi cuộc tống tửu đau thương, lệ đưa tiễn rượu đào pha nước mắt. Chén rượu năm xưa kết nhau tình bạn hữu còn chén rượu ngày nay dứt đoạn nghĩa kim bằng. 
NỐI LỐI
Hùm dầu thác danh thơm còn chói rạng     
Sá chi điều mũi đạn lằn tên
Ơn nhị ca bảo bọc mấy năm trường    
Công hoạn dưỡng chưa báo đền muôn một  
VỌNG CỔ
Câu 4. La Thành ơi anh trách em sao ở ăn quá nghiệt nỡ dung gươm giết thác bạn anh hùng ...Chữ đồng tâm em bẻ gãy cho đành. Không nhớ năm xưa nơi tam hiền quán, cắt máu ăn thề kết nghĩa đệ huynh. Thế rồi nhị ca bỏ ra đi theo thập bát phản vương, không cùng chí hướng nên ai lo thờ chúa nấy. Người sao đặng trọn trung trọn hiếu còn người phải cam lãnh án bêu đầu.
Câu 5. Nhớ năm xưa khi sang nhà em chúc thọ cũng tại Trình Giảo Kim mới có chuyện căm hờn ...La đệ tuổi thanh xuân nên tính khí can trường. Trong khi ăn thề cắt huyết, máu máu của hai người chẳng chịu trào tuôn. Đó là điềm trời xuôi trong nhóm đệ huynh có hai kẻ tính tình không hòa hợp. Thế rồi khi lên hồng đào san chiêu an tam kiệt, em về đến nơi thì sự thế đã muộn màng ...
Câu 6. Đơn Nhị ca ơi ôm thây anh máu thắm nhuộm chinh y, lòng tiểu đệ thêm não nùng chua xót. Nhớ đến câu tiền đồng tịch kim bằng cộng lạc, hậu lâm nguy bất kiến đệ huynh. Đứng anh hùng anh đâu nại lẽ tồn vong, nhưng chết tức tưởi ngàn thu còn ghi hận. Em cầu chúc hương hồn anh sớm  tiêu diêu miền lạc cảnh, bởi có câu sanh vi tướng tử vi thần. Kiếp này đây mộng đồ vương anh không được đắt kỳ sở nguyện, em tin tưởng sau này anh sẽ trả hận thù trong kiếp lai sinh.



LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TẤM GƯƠNG LỊCH SỬ

Bài vọng cổ tái hiện câu chuyện tráng sĩ Kinh Kha nhận sứ mệnh sang Tần ám sát Tần Thủy Hoàng để cứu nước Yên. Dù biết trước thất bại, ông vẫn lên đường vì trọng nghĩa và lòng trung thành với Thái Tử Đan. Cuộc ra đi trở thành chuyến vĩnh biệt, để lại nỗi tiếc thương và bi kịch cho cả đất nước. Tác phẩm vừa ca ngợi khí phách anh hùng, vừa phản ánh sự mưu toan sai lầm dẫn đến kết cục bi thương. Đây là một bài ca mang đậm tính lịch sử và tinh thần bi tráng.
 
LỜI BÀI HÁT:
THƠ
Một tất gươm linh trả nợ đời  
Qua chi sông Dịch hỡi người ơi  
Chuyến đi không hẹn ngày tao ngộ  
Chiến sĩ Kinh Kha chẳng thức thời
VỌNG CỔ
Câu 1.Tráng sĩ Kinh Kha anh hùng vị quốc vong thân hay vì rượu ngon thịt béo mà phải cam bỏ mạng dưới kiếm báu của vua Tần ... Dòng lịch sử ngày ...xưa đã thay đổi bao lần.... Rằng tráng sĩ Kinh Kha anh hùng thiên hạ chẳng ai hơn, nên Kha từ chỗ nghèo nàn được Thái Tử Đang đem về trọng đãi trong điện ngọc cung vàng, ngày dạo vườn ngự uyển đêm uống rượu thưởng trăng chẳng khác chi những vì vương đế.
Câu 2. Ngày tiệc nhỏ đêm tiệc lớn quanh mình có hàng trăm mỹ nhân nhạc công vũ nữ đàn hát rộn ràng ... Lúc ấy đời Kha kết toàn bằng nhung gấm lụa là. Một tiếng hô có muôn người vâng dạ nuôi quân nghìn thuở nhờ chỉ một giờ huống chi Kinh Kha chỉ sống trọn đời bằng mấy đêm vui ngắn  ngủi thì bảo sao người người không quỳ lụy.  Thái Tử Đang làm sao cho Kinh Kha vì mang nặng nghĩa ân mà phải sang Tần để ám sát Tần Vương.
Câu 3. Thái Tử Đang còn rao truyền trong dân chúng rằng chỉ có Kinh Kha mới đưa nước nhà qua khỏi tay bạo chúa Thủy Hoàng, thôi thì nào là biểu ngữ nào là khẩu hiệu với những lời chúc tụng của muôn dân. Ngợi khen lòng dũng cảm để khích lệ chí anh hùng cho Kha an lòng lãnh sứ mạng ra đi. Đó là việc làm của trang thức giả mượn sức người mưu việc mình đem con Chấu của đất Yên mà chóng đối với chiếc Xe vĩ đại của đất Tần.
NGÂM THƠ
Chí cả thôi đành gởi núi sông     
Trọn tình vẹn nghĩa thế là xong    
Chuyến đò sông Dịch buồn tê tái     
Yên quốc giã từ chẳng nhớ mong
VỌNG CỔ
Câu 4. Bởi muốn bảo toàn giang sang Yên Quốc nên Thái Tử Đang vẫn bền gan đãi sĩ chiêu hiền ... Chẳng để Kha lo lắng ưu phiền. Nào là lấy vàng cho Kinh Kha ném cá, chặt tay người ngọc để kính dâng. Ân càng nặng nghĩa càng dày nên Kha không thể từ chối trách nhiệm Yên Bang. Mà thật lòng Kha vẫn hiểu tự mình không thể nào thay đổi được thế cờ gồm thâu lục quốc của bạo chúa Thủy Hoàng.
Câu 5. Hôm ấy là một ngày u ám thê lương dường như trời đất cũng rủ lòng thương người nhất quyết sang Tần ... Trước phút Kha xuống thuyền qua sông Dịch lạnh lùng. Toàn dân Yên Quốc đang hướng về phía bờ sông muôn miệng một lời ca tụng Kinh Kha. Mong mỏi cho Kha ra đi thành công đắc thắng trở về, nhưng đó chỉ là hư ảo vì chuyến đò ngang là chiến đò vĩnh biệt và dân Yên phải khóc người tráng sĩ anh hùng ...
Câu 6. Ngày được tin Tần chúa đã giết chết Kinh Kha, Yên Quốc rũ cờ tang nhân nhân ngậm ngùi tưởng nhớ công người vì nước hy sinh. Dòng Dịch thủy nghìn đời vẫn lặng lờ trôi _ trôi mãi; đất Tần là mồ chôn thân thế của Kinh Kha và là họa diệt vong của dân Yên chiến bại hay cũng chính nơi đó là nơi đã tạo nên tấm gương sáng muôn đời... Chẳng phải Kinh Kha không hiểu người biết ta mà đem thân vào chỗ chết chỉ vì Thái Tử Đang không cân phân lợi hại liều lĩnh hại người  mà hư cả thân danh.




LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TÀU ĐÊM NĂM CỦ

Soạn giả Viễn Châu
Bài vọng cổ kể về nỗi chia ly nơi sân ga khi người lính lên đường làm nhiệm vụ, để lại người yêu ở lại trong nhớ thương và chờ đợi. Hình ảnh chuyến tàu đêm trở thành biểu tượng cho sự xa cách và hy sinh vì đất nước. Qua thời gian, nỗi nhớ vẫn vẹn nguyên khi người ở lại luôn mong ngóng ngày đoàn tụ. Tình yêu riêng hòa quyện với tình yêu quê hương, tạo nên cảm xúc sâu lắng và da diết. Tác phẩm mang đậm chất trữ tình, giàu xúc cảm và ý nghĩa.
 
LỜI BÀI HÁT:
NHẠC          
Tàu đêm dân tàn tôi đến sân ga đưa tiễn người trai đi về ngàn. Cầm chắc đôi tay ghi vào lòng tâm tư ngày nay. Gió khuya ôi lạnh sao ướt nhẹ đôi tà áo. Tàu xa dần rồi thôi tiếc thương chi khi biết người ra đi vì đời. Trở gót bâng khuâng tôi hỏi lòng đêm nay buồn không. Chiếc xe đêm lạnh câm, để người yêu vừa ... lòng.
VONG CỔ
Câu 1.
 Tôi đứng lặng nghe gió lùa qua phố vắng khi trời khuya đã tắt lặng ánh trăng ngà ...
Một chuyến tàu đêm chia cách mấy quan hà ... Sương nam buồn trắng xóa, lẫn khói tàu khuất nẻo trời xa.  Tàu đi rồi tôi vẫn còn đây. Lòng bâng khuâng thương nhớ một người. Tôi thẫn thờ đứng trước sân ga. Khi gió lạnh về đùa muôn xác lá.  
Câu 2. Anh đã ra đi miền viễn xứ đề viết lên trang sử oai hùng ... Một chuyến tàu đi trong đêm vắng lạnh lùng ... Tiễn anh đi với đôi lời nhắn nhủ, chí anh hùng đâu ngại lẽ tồn sinh, tàu đi rồi tôi mãi bâng khuâng, tai còn văng vẳng hẹn ngày anh trở lại, trên một con tàu rồi tay lại cầm tay.
NỐI LỐI
Đông trở lại khi lòng tôi vẫn lạnh,                             
Lá thay màu rơi rụng trước sân ga.                             
Vẳng đâu đây heo hút mấy canh gà,                             
 Đêm sắp hết gần xa sương điểm trắng.
THƠ
Sương xuống lâu rồi nhạt bóng xa,                             
Nghe từ xa lắm một con tàu.                             
Con tàu năm cũ hay xa lạ,                             
Ghé ở ga này hay đến đâu.
VỌNG CỔ
Câu 5.Anh ơi thời gian cứ trôi đi mãi mãi, tôi vẫn vì anh nên tháng đợi năm chờ ... Tôi đến sân ga để đón đợi anh về ... Chuyến tàu năm xưa trở lại có mang về người lính ở biên cương. Anh ra đi với vạn niềm thương. Thương sông núi thương đồng bào chủng tộc. Thương quê cũ nhuộm màu tang tóc, thương người yêu năm tháng mong chờ. 
NHẠC
Dù xa vời vợi tôi vẫn tin anh qua đường tha hương còn dài. Nợ nước đôi vai khi người tình tương lai đời trai. Nhớ thư anh hẹn tôi sẽ về thăm làng cũ. Ngày tháng đợi chờ tôi đến sân ga nơi tiễn người trai đi ngày nào. Tàu cũ năm xưa mang người tình biên cương về chưa. Trắng đêm tôi chờ nghe chuyến tàu đêm tìm về.
( Về vọng cổ )Thức trắng đêm nay chờ con tàu năm cũ,Viết vạn tình thương ấp ủ trong lòng. Tôi chờ anh trước cửa sân ga khi ngọn gió thanh bình trở lại.Sân ga lỡ hướng sai rồi, Tàu đêm năm cũ gọi người xa xăm.












LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: SẦU VƯƠNG Ý NHẠC

Soạn giả Viễn Châu
Bài vọng cổ kể về hình ảnh hai cha con nghệ sĩ hát dạo bên đường với cuộc sống cơ cực nhưng đầy cảm xúc. Tiếng đàn, lời ca giữa cơn mưa gợi lên nỗi buồn và sự đồng cảm sâu sắc của người nghe về thân phận con người. Dù nghèo khó, họ vẫn mang đến cho đời những giai điệu chân thành và lay động lòng người. Qua đó, tác giả thể hiện sự xót xa trước cảnh đời lang bạt và tình người ấm áp giữa cuộc sống gian nan. Tác phẩm mang đậm chất nhân văn, giàu cảm xúc và suy ngẫm.
 
LỜI BÀI HÁT:
NGÂM THƠ
Em ở nơi nào em ở đâu,
Lời ca tức tưởi giữa cung sầu.                             
Quê nghèo áo nhuộm màu sương gió,                             
Một kiếp phong trần mấy biển dâu.                             
Xe dừng lại bên kia cầu Bến Lức,                             
Nhạc ai làm ray rứt cõi lòng ta.                             
Họ không là những nhạc sĩ tài hoa,                             
Nhưng đời gian khổ là bài ca đầy nước mắt.
VỌNG CỔ
Câu 1.Mỗi khi có dịp xuống Hậu Giang và đi ngang cầu Bến Lức, tôi còn nhớ mãi những lời ca não nuột của em bé ngây thơ hát dạo ở ven đường ... Nắm chiếc gậy tre em dắt theo một ông lão tật nguyền ... Em cất tiếng ca nghe buồn rười rượi.
NHẠC
Mưa rừng ơi mưa rừng,                             
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên.Phải chăng mưa buồn vì tình đời, Mưa sầu vì lòng người duyên  kiếp không lâu.
( Về vọng cổ ) Ôi buồn làm sao tiếng ca đầy thảm não.
Câu 2. Không ai bảo ai nhưng cả xe đều im lặng và nghe đâu đây có tiếng thở dài ... Gió lạnh từ xa như họa theo khúc nhạc u hoài ...Ông lão sửa dây đàn em bé cũng trở sang điệu khác.
NHẠC
Ai đang đi trên đường đê,                             
Ai có nghe vang câu hò đê mê.                             
Vô đây em dù trời mưa anh vẫn đưa em về
( Về vọng cổ )Giữa trưa buồn nghe não ruột lòng ai.
NỐI LỐI
Mưa lành lạnh bay theo ngọn gió,                             
Gió trở chiều thổi nhẹ mưa sa.
Buồn sao những tiếng nhạc lời ca,                             
Tình nhân loại chan hòa tình đất nước.
VỌNG CỔ
Câu 4.Những đường tơ như chùng theo mấy ngón tay gầy guộc. Đang run run bấm nhẹ mấy cung đàn ... Chiếc đàn long phím tang thương như một kiếp cơ hàn ... Đôi hố mắt sâu thăm thẳm như chứa đựng một nỗi niềm dĩ vãng xa xăm.Xe đến rồi đi, kẻ xuống Hậu Giang người về đô thị. Ai không nghe cõi lòng bâng khuâng với lời ca ngây thơ vụng dại, vang vang trong tiếng nhạc thâm trầm.
Câu 5.Cầm chiếc lon rỉ sét đưa lên vài bàn tay bỏ vào đôi tờ giấy bạc ông lão run run để lộ nét  vui mừng ... Em bé cũng hân hoan cất tiếng ca rằng ...
NHẠC
Qua thiên san kìa ai tiễn rượu vừa tàn,
Vui ca sang rồi đi tiễn binh ngoài ngàn.                             
Người đi ngoài vạn lý quan san,                             
Người mong chờ trong bóng cô đơn.
( Về vọng cổ ) Ôi buồn làm sao người đi kẻ ở, buồn làm sao rạn vỡ tâm hồn .  
Câu 6.Bảng trắng đã lên rồi đoàn xe cũng từ từ chuyển bánh, tôi nhìn lần cuối hình ảnh cha con người hát dạo lòng bỗng dâng ngập một niềm thương, người ly hương ta cũng ly hương. Họ nhạc sĩ ta cũng là nhạc sĩ. Đời của ai rày đây mai đó thì đời của ta cũng sương gió lâu rồi.
NHẠC
Mưa rừng ơi mưa rừng,                             
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên.                             
Phải chăng mưa buồn vì tình đời,                             
Mưa sầu vì lòng người duyên kiếp không lâu.


LỜI BÀI CA VỌNG CỔ:: SÂN GA CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI

     Bài vọng cổ kể về nỗi chờ đợi mòn mỏi của một người nghệ sĩ nơi sân ga khi người yêu ra đi mà không trở lại. Qua từng mùa thu, nỗi nhớ và hy vọng dần hóa thành cô đơn, tuyệt vọng. Hình ảnh chuyến tàu đêm trở thành biểu tượng cho sự chia ly và mất mát. Tác phẩm mang đậm nỗi buồn sâu lắng và da diết của một mối tình dang dở.
 
 LỜI BÀI HÁT:            
(Vọng kim lang...)
Đêm xuống sân ga...sương cuối thu lạnh lùng...nghe vắng đưa xa xa...còi hòi tàu lẫn trong ngàn cây
....cách xa mấy Thu wa rồi mà người tình vẫn chưa về đây....
Cầm đàn ta ngồi so cùng cung phím...tiếng tơ u buồn...từng cung ai oán gởi ai đây....gió lay lá rơi xạc xào trời lạnh lùng thắt se hồn ai...sương thấm trên đôi vai mà người tình vẫn chưa về đây....Trời đêm tàn Thu xa vắng nhớ khôn nguôi...trắng đêm ta ngồi trông ai....một mình ngồi ngoài sân ga....tai lắng nghe...tiếng còi xa xa.....

(vọng cổ câu 1...)
Những chuyến tàu rời khỏi sân ga rồi khuất dần trong bóng tối.......bỏ lại nơi đây 1 người ngồi 
mong đợi hố mắt thấm sâu như mang nặng nỗi....u....sầu..........mấy bận tàn Thu là mấy bận mong chờ... đêm tiễn đưa nhau em về nơi đất Huế....nước mắt đôi
 dòng ràn rụa thấm bờ mi....ôi những con tàu vội tới rồi đi...trông xa xa khói trắng quyện sương mờ.... ngồi 1 mình lặng lẽ trước sân ga...Thu trước lệ xa Thu này lệ đổ......

(vọng cổ câu 2...)
Tiếng nói yêu thương ráng chờ anh em nhé...như còn nghe văng vẳng giữa đêm buồn....đã mấy lần
 Thu trong chớp bể mưa nguồn...mấy dãi rừng Thu đã mấy lần thay lá...em có nhớ cung đàn đêm lạnh giã từ trao....tàu đi rồi wa lũng thấp đèo cao....làn khói trắng nhạt nhoà sau đỉnh núi....1 kẻ ra đi còn 1 người ở lại....ga vắng lạnh lùng...trơ trọi lá vàng ...rơi........

(nói lối...)
Đêm lại từng đêm dưới nguyệt mờ....rung rung ngồi dạo mấy đường tơ....đèn khuya hiu hắt sầu 
nhân ảnh....ai nhớ ai mà...dạ ngẩn ngơ....

(vọng cổ câu 5...)
Thu đến Thu đi theo tiếng nhạc chia ly đã xoá mờ nhân ảnh.........một chiếc hàn y đã bạc màu sương 
gió bởi đêm đêm ngồi đợi bóng...con....tàu........có mấy đường tơ biết gởi tới phương nào....đêm ấy chia tay với cung đàn não ruột...ai đã gục đầu cho lệ đẫm bờ mi.....Em ơi nước sông Hương còn lay động bóng đò khuya...cây núi Ngự còn
nghiêng mình đón gió.....sao tình ai đó như những hàng thành quách cũ....theo thời gian nên cỏ phủ rêu mờ........

(vọng cổ câu 6...)
Chuyến tàu đêm đã rời khỏi sân ga...làn khói trắng còn vương trên đầu cây ngọn cỏ....người nhạc 
sĩ 1 mình ngồi lặng lẽ...hố mắt u buồn...như cả 1 trời Thu....người xa người nên nhạc cũng bơ vơ.... tay rướm máu nên chiếc đàn long phím.....đôi bóng năm xưa dìu nhau trên ngõ vắng....nay giữa sân sao chỉ có 1 người....anh chờ đợi gì qua mấy bận tàn Thu ...khi người ấy không trở về đây nữa....sân ga lá úa tơi bời....chỉ có 1 người ngồi đợi chuyến tàu đêm......



LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: QUÁN NỬA KHUYA (Soạn giả Viễn Châu)

Một người khách tha phương gặp người lính trong quán khuya vắng, hai kẻ xa quê chia sẻ nỗi buồn chiến tranh và cuộc đời phiêu bạt. Cả hai cùng nhớ về quê hương từ Nam ra Trung với bao gian khó, mất mát. Cuối cùng, họ lại chia tay mỗi người một hướng, mang theo nỗi nhớ và hy vọng ngày đất nước thanh bình sẽ gặp lại.

 
LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Quán nữa khuya đèn mờ theo hơi khói. Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài. Quán đời tôi tàu đêm vắng không người vẫn lặng trôi. Tôi là người tha phương đi bốn phương, anh là người quân nhân vui gió sương, câu chuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay.Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ gót chân đi ngàn muôn lối sông hồ.  Áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài bóng hình ai.  Hoa nào mà không phôi phai sắc hương. Ân tình nào mà không gây vấn vương. Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm vui.
VỌNG CỔ
Câu 1.Tôi người viễn khách cô đơn dừng lại quán khuya giữa canh buồn hiu hắt. ngoảnh mặt nhìn xa sương rơi mờ mịt. Quán lạnh về khuya vàng vọt ánh trăng gầy ... Chén rượu từ ly theo ánh lửa vơi đầy ... Mang tâm sự kiếp giang hồ lận đận, nữa cuộc đời vay mượn nổi sầu riêng. Có phải anh vì quê hương đất nước, trải qua bao mùa chinh chiến đau thương. Máu hồng nào nhuộm đỏ cả Hương giang, cho trường sơn quặn đau tình sông núi.
Câu 2.Anh từng xuôi ngược quê hương qua những dòng sông đầy thác lũ. Có dừng chân bên những quán trọ tàn khuya le lói ngọn đèn vàng ... Tôi đã phiêu bạt lang thang trên khắp nẻo đường làng ... Thương Cà Mau rừng tràm xanh tiếp biển, nhớ Bạc Liêu cò trắng rợp bờ tre.Anh có về qua miền Trung nghèo khổ, mưa trường sơn sùi sụt suốt mùa đông. Từ giới tuyến cách ngăn trời quê cũ, bếp lửa nghèo tắt lịm giữa trời sương.
NHẠC
Quán nữa khuya đèn mờ theo hơi khói. Trút tâm tư vào đêm vắng canh dài. Quán đời tôi tàu đêm vắng không người vẫn lặng trôi. Tôi là người tha phương đi bốn phương, anh là người quân nhân vui gió sương, câu chuyện tâm tình vui theo khói bay, tay cầm tay.Nói bạn nghe từ khi say viễn xứ gót chân đi ngàn muôn lối sông hồ.  Áo sờn vai tìm đôi mắt u hoài bóng hình ai.  Hoa nào mà không phôi phai sắc hương. Ân tình nào mà không gây vấn vương. Lê đôi gót trên khắp chốn ngàn phương để tìm vui.
VỌNG CỔ
Câu 5.Bến cũ ngày xưa người đi không một lời từ giã, anh nhớ Cửu Long nước sông buồn man mát tôi yêu hoàng hôn Đà Lạt phủ sương mờ ... Quán lạnh về khuya vàng nhạt ánh trăng sầu ... Tôi và anh cùng mang chung tâm sự. Thương quê nghèo sau những ngày tháng loạn ly. Trăng nước Hậu Giang thương về xứ Huế, mưa bão miền Trung đẫm lệ trời Nam. Anh thương anh nhớ Hậu Giang, tôi buồn tôi vọng Quãng Nam Ngự Bình.
Câu 6.Hỡi người bạn miền Trung đất nghèo sỏi đá. Bỗng nhiên mình lại hạnh ngộ giữa đêm nay. Trao nhau vài mẩu chuyện tâm tình thân ái. Rồi mai này mỗi kẻ một phương xa. Anh về Nha Trang với thùy dương cát trắng, tôi trở lại Long Hồ để thăm chợ Trường An.Sông Mỹ Thuận lục bình trôi tản mạn,Bến Văn Lâu trăng ngập cả khoan đò. Thôi anh ơi đêm vừa tàn rượu vừa cạn chén, quán khuya buồn hai kẻ sắp chia tay.Bao giờ?Bao giờ tôi gặp lại anh lần nữa,Thuở ấy thanh bình đã nở hoa.