Monday, April 3, 2017

LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: THẦM KÍN

Soạn giả Viễn Châu

Bài vọng cổ này là lời chia tay đầy xót xa của một cô gái khi tình yêu đầu dang dở vì khoảng cách giàu nghèo. Dù còn yêu sâu đậm, cô đành chấp nhận buông tay và chúc phúc cho người mình thương bên một hạnh phúc khác. Nỗi buồn, sự cam chịu và tình cảm chân thành được thể hiện qua từng câu ca da diết. Dù xa cách, tình yêu ấy vẫn âm thầm tồn tại trong ký ức và trái tim người ở lại. Tác phẩm mang đậm màu sắc bi thương và rất dễ chạm đến cảm xúc người nghe.

LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
Xin trả cho anh lời nói yêu đầu. Cùng màu thư xanh anh viết cho em. Duyên kiếp ngăn đôi hai đứa minh rồi. Còn giữ chi cho thêm buồn càng gơi  thêm bao nhớ thêm. Em chúc cho anh đẹp mối duyên tình, cùng người anh yêu quyền quí cao sang. Em biết thân em phận gái nhà nghèo mà đã lỡ yêu ai rồi cầm bằng như áng mây trôi.
VỌNG CỔ
Câu 1. Xin trả lại cho anh màu thư xanh kỷ niệm. Như chính tay em chôn liệm mối duyên đầu ... Lời nói yêu thương thay tiếng nguyện cầu ... Cầu mong sao cha anh tròn duyên nợ bên một người không phải là em. Cầu mong anh không se thắt buồn tim khi cố quên chuyện cũ đời mình. Cũng như em sẽ cố quên anh trong những đêm âm thầm mọng tưởng.
Câu 2. Duyên kiếp ngăn đôi thôi đành dang dở mộng ... Hy vọng ngày xưa thành tuyệt vọng bây giờ ... Trời đất xa xưa như đổi tiết thay mùa. Huống chi mùa thu không trông lá chết đón gió đông vế cho khỏi buốt giá làn da. Bời kiếp em nghèo nên anh mới dệt mộng với người ta. Dẫu xe hoa đưa anh đến lầu cao cửa rộng còn em thì âm thầm ước vọng giữa trời khuya.
NHẠC
Xin chúc cho anh đẹp mối duyên tình. Cùng người anh yêu quyền quí cao sang. Em biết thân em phận gái nghèo nàn. Mà đã lỡ yêu ai rồi. Cầm bằng như áng mây trôi.
VỌNG CỔ
Câu 5. Từ thuở chia tay chúng ta không còn gặp nữa. Em chỉ nhắc tên anh trong thầm lặng giữa đêm buồn ... Còn đâu thuở gần nhau đôi bóng quyện chung đường ... Mình gọi tên nhau qua từng nụ hôn chớm mộng. Môi thắm ngỡ ngàng đơn lạnh giữa trời đêm. Cũng giờ này là lúc người thương đang hưởng tròn hạnh phúc. Chỉ xin anh khi tròn vui bên người khác đừng mỉa mai em khi nhắc chuyện đôi mình.
NHẠC
Em chỉ xin anh đừng mỉa mai gì. Dù một lời thôi khi nhắc tên em. Cho kẻ yêu anh không tủi phận mình. Còn giữ trên môi nụ cười. Dù rằng trong giấc mơ thôi. Câu 6. Nhớ nhớ thương  thương u buồn trong kỷ niệm. Nghe tiếng con tim thầm kín gọi yêu đời.
NHẠC
Em vẫn yêu anh dù lỡ duyên rồi. Dù một lời thôi khi nhắc tên em. Duyên kiếp ngăn đôi hai đứa mình rồi. Thầm kín yêu anh trọn đời. Yêu mãi trọn đời anh biết không anh.




LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TỰ ĐỨC KHÓC BẰNG PHI

Soạn Giả: Viễn Châu
Bài vọng cổ là khúc bi ca về một mối tình tan vỡ, khi người yêu vĩnh viễn rời xa để lại nỗi cô đơn và tiếc thương vô hạn. Nhân vật chìm trong ký ức và nỗi đau ly biệt, không thể nguôi ngoai trước sự mất mát quá lớn. Từng câu thơ, câu ca đều thấm đẫm nỗi buồn, sự day dứt và nỗi nhớ người xưa. Hình ảnh cung lạnh, đêm dài và tiếng lòng ai oán càng làm nổi bật bi kịch tình yêu. Tác phẩm mang màu sắc bi thương sâu sắc, dễ chạm đến trái tim người nghe.
 
 LỜI BÀI HÁT:
Thơ
Ta biết tìm đâu, biết gởi đâu?
Lời thơ thiên cổ biệt ly sầu
Nàng về chốn ấy xa thăm thẳm
Ta ở nơi nầy hận bể dâu
VỌNG CỔ
1… Bằng Phi! Bằng Phi ơi trăng vỡ mây tan hoa tàn nguyệt khuyết, nàng ra đi biền biệt mấy…… 
phương trời. Một phút từ ly là vĩnh biệt muôn đời, nơi cung lạnh từ đây vắng bóng nhớ nhung nàng thống thiết lệ đầy vơi, một mối tình nặng lắm nàng ơi. Từ đây biết tìm đâu cho thấy một nụ cười, ta lặng nhìn tan tác lá thu rơi, mà ngỡ hồn ai đang lạc loài trước gió.
2… Thôi từ đây hết nợ hết duyên, hết ân hết ái một mình ta hiu quạnh chốn cung hoàng, hương lửa ba sinh như bếp lạnh tro tàn, trả son phấn giả từ bệ khuyết một kiếp xuân thì trắng nợ hồng nhan, mấy giòng thơ viết bằng chữ ly tan, duyên vàng đá cùng nàng sao ngắn ngủi, ôi đập cổ kính ra tìm lấy bóng, xếp tàn y lại để dành hơi.
THƠ
Bằng Phi ơi, Bằng Phi ơi!
Nữa bản tình ca lỡ nhiệp rồi
Giấc bướm chia tay người mỗi nẻo
Đêm trường thánh thót giọt châu rơi.
VỌNG CỔ
4… Hương khói âm u giữa đêm trường nơi cung lạnh, nhớ người xưa qua những áng……thơ sầu. 
Mấy mảnh hoa tìm khóc hận mối duyên đầu, lời ly biệt qua bút se ngọn thỏ thơ viết đoi dòng ta biết gởi về đâu, Xạc xào trận gió rung cây
Một con chim nhỏ lạc bầy kêu sương
Ngàn năm hận cũ còn vương
Thì ngàn năm vẫn nhớ thương một người.
5… Tiếng trống sang canh từ lầu tây vọng lại nghe vang vang báo hiệu nửa đêm rồi, cầm bút đưa 
lên sao khó viết nên lời, nương vách quế bốn bề quạnh quẽ, ý thơ buồn qua ngấn lệ sầu rơi, tiếng vạc về lẻ bạn chơi vơi như những tiếng khóc than từ vạn cổ, dung nhan ấy làm sao trông thấy nữa, ta ngồi đây nức nở gọi tên nàng.
6……Bằng Phi ơi hương hồn nàng ở tận nơi đâu khi thân xác đã vùi sâu ba tấc đất, ta sống đây với nỗi sầu chất ngất giữa đêm trường trằn trọc giấc vhiêm bao, rượu hoàng hoa khi đã nhạt hơi men ta thêm chua xót nỗi niềm ly cách, đêm từng đêm hững hờ ôm gói chiếc lệ rưng rưng tưởng tiếc bạn tâm đầu, rút ruột tằm hạ bút tả nên thơ, lời vĩnh biệt qua lệ mờ thấm áo,
Trăm năm lỗi tiếng tương phùng,
Phím rã tơ chùn lỡ khúc tuyệt tình ca.






LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: Tuyết Lạnh

Bài vọng cổ này kể về một mối tình dang dở khi hai người yêu nhau nhưng không thể đến được với nhau vì hoàn cảnh và định mệnh. Cả hai đều không mong giàu sang, chỉ ước một hạnh phúc giản dị, nhưng cuối cùng vẫn phải chia xa trong tiếc nuối. Lời ca thể hiện nỗi buồn, sự trách hờn xen lẫn cảm thông khi mỗi người dần hiểu và chấp nhận số phận. Dù không còn bên nhau, họ vẫn giữ lại những kỷ niệm đẹp của mối tình đầu. Tác phẩm mang đậm cảm xúc trữ tình, nhẹ nhàng mà sâu lắng.
 
 LỜI BÀI CA:
Tại anh đó nên duyên mình dở dang
Em nào mộng mơ quyền quý cao sang 
Một căn nhà nhỏ đôi trái tim vàng 
Một giàn thiên lý giăng ngang
Đường tình hai đứa thênh thang.
Tại em đó nên duyên mình lẻ loi
Ai ngờ rằng đâu tình đã chia phôi 
Tại em không hiểu, hay bởi do Trời 
Trời đày hai đứa hai nơi 
Để rồi nay thấy buồn cả đôi.
[Vọng cổ:]
1.Anh không mơ ước cao sang em chẳng mộng mơ quyền quý, sao ai khiến xui chi cho hồ tan keo rã, cho vắng cho xa đôi người đôi ngã ôm ấp niềm riêng thương nhớ khôn cùng
Em như bóng chim tâm cá mịt mùng
Nên hoa không nở mùa xuân không hẹn đến, cho cuộc đời vằng vặc một mùa đông
Không có em đất trời như băng giá, gió sớm chưa về mà lòng lạnh cô đơn
Thân ở phương này sầu gởi muôn phương, hỡi cố nhân ơi, nơi trời xa có thấu.
2.Anh với em đâu có ai hững hờ vong phụ, đôi ngả chia ly là số mạng do trời
Trời đã không thương nên đau khổ trọn đời
Nếu khi xưa mình xem nhau như xa lạ, đừng để lòng rung động lúc vừa quen
Cứ xem như nước đôi dòng lạ gặp gỡ nhau rồi sẽ cách xa
Thì dù anh đó em đây, đâu gieo cay đắng, đoạ đày cho nhau.
Khi xưa anh không nói nên đâu ngờ 
Để rồi anh trách em hững hờ 
Để giờ anh trách em ơ thờ
Xa người thương đành phụ bạc lời yêu đương
Cho tình duyên tan tác, cho đôi đường chia phôi.
Giờ xa cách nhau anh hiểu vì đâu
Anh đừng giận em, đừng trách chi nhau 
Thì thôi kỷ niệm mình khắc trong lòng
Tình đầu nay đã không mong
Cầm bằng ôm tuyết lạnh mùa Đông.
[Vọng cổ:]
5. Em bảo rằng giờ phải xa nhau vì ngày xưa tôi yêu mà không nói, em ơi đã phụ phàng nhau còn tìm chi lời giả dối, cho thêm đắng cay cho dài đau khổ em hãy đi đi, đừng nhìn lại nữa để một mình tôi tiếc nuối mộng không trònuyết Lạnh (Tân Cổ) lyrics on ChiaSeNhac.com
Hãy để mình tôi giữ kỷ niệm buồn
Ôm ấp nâng niu như bảo vật làm hành trang buồn mang nặng đến chung thân
Em đi phương ấy đầy hoa bướm, rực rỡ mùa xuân nâng bước em, ở đây mây trắng xây thành, mùa đông tuyết lạnh vây quanh một đời. 
6.Không được gần nhau cũng đừng thốt lời cay đắng, dang dở cuộc tình chưa biết rằng ai khổ hơn ai
Nỗi u hoài đè nặng đôi vai, em đã khóc những ngày dài đơn lẻ
Thôi đừng trách hờn nhau chi nữa
Hãy giữ cho tròn những kỷ niệm đẹp ngày xưa, hãy giữ ước mơ gìn tròn mộng đẹp, dù đã xa xôi đôi ngã đôi đường.
Giờ xa cách nhau anh hiểu vì đâu
Anh đừng giận em, đừng trách chi nhau 
Thì thôi kỷ niệm mình khắc trong lòng
Tình đầu nay đã không mong
Thì thôi thương nhớ chờ trông làm gì.


LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: CỎI PHÚC

Soạn giả Viễn Châu
Bài vọng cổ này xoay quanh cuộc đối thoại giữa một vị sư và một cô gái trẻ muốn đi tu vì những đau khổ trong tình cảm và cuộc sống. Qua lời khuyên chân thành, vị sư khuyên cô nên suy nghĩ lại, bởi việc tu hành không phải để trốn tránh nỗi buồn mà cần sự giác ngộ thật sự. Tác phẩm nhấn mạnh rằng khi còn trẻ, con người nên đối diện và vượt qua thử thách cuộc đời thay vì tìm cách lánh xa. Đồng thời, bài ca cũng thể hiện triết lý sống sâu sắc về đạo và đời. Đây là một tác phẩm mang tính nhân văn, giàu ý nghĩa giáo dục.
 
LỜI BÀI HÁT:
NỐI LỐI
Ai nức nở ngồi bên chánh điện,                             
Khi chuông chùa vừa điểm tiếng công phu.                             
Tín nữ ơi nguyên do nào người muốn đi tu,                             
Vui kinh kệ và quen mùi khổ hạnh.
VỌNG CỔ
Câu 1.Nhưng tín nữ đi tu làm sao cho thành chánh quả bởi làn phấn son còn in rõ trên đôi má dạn phong trần ... Người ta giác ngộ hay vương vấn nợ trần ... Người đi tu vì chán mùi chung đỉnh và cảm thấy cuộc đời là hố thẳm ghềnh sâu.  Hay vì một phút giận hờn ghen tức khổ đau tín nữ mới toan mượn cửa thiền để chôn lắp mạch sầu riêng và phôi pha nỗi niềm đau khổ.
Câu 2.Tín nữ có nghe không tiếng chuông vang rền ở chánh điện như đánh thức kẻ trần gian đang hướng thiện hồi đầu ... Nhưng tu làm sau khi đấng từ bi còn nức nở nghẹn ngào ... Tín nữ ơi còn tủi thân còn đau khổ thì mình vẫn còn nặng nợ trần ai. Đây là cửa am thiền vẫn mở rộng cho đời chuông mõ công phu. Vào chốn này không có những thói dữ cho đời tâm trí của một người tu.
Câu 3.Chấp hai tay ngước nhìn lên phật tổ mà đôi mắt vẫn còn đầm đìa những giọt thu ba. Nam mô a di đà phật đây cũng là một nạn nhân của lục dục thất tình. Một tâm sự trái ngang một đoạn đời đau khổ. Tín nữ ơi người ta thường bảo rằng thời gian là liều thuốc quí. Vậy tín nữ hãy trở về đi hãy rán phấn đấu để vượt qua bao nhiêu giới luật, vì còn sống trong gian khổ thì ta mới tìm ra được lẽ sống của con người.                             
NỐI LỐI
Nam mô a di đà phật ...
Tóc chưa bạc đừng ngăn dòng nhiệt huyết.                   
Người còn xuân đừng tính chuyện đi tu.                   
Dẫu đời người như cánh phù du.                   
Nhưng còn sống ta vẫn còn tranh đấu.
VỌNG CỔ
Câu 4.Sở dĩ bần tăng đi tu là vì ba mươi năm sương gió cõi trần đã lỡ mộng công hầu ... Một kiếp phù sinh đã trắng nữa mái đầu ... Trước khi bước chân vào phật tử. Bần tăng cảm thấy mình là một chiếc lá vàng rơi. Tuổi thanh xuân không còn với một lão già tóc bạc răng long mắt mờ tay yếu. Thôi thì mượn lời kinh tiếng kệ để có ngăn chia đôi ngã đạo và đời.
Câu 5.Nam mô a di đà phật còn như tín nữ đây vốn người tuổi trẻ gái đôi mươi giữa độ xuân thời... Đừng vì một phút buồn đau mà chán nản sự đời ... Đâu phải lần chuỗi bồ đề niệm kinh sám hối là dứt được vòng trần lụy thế gian. Còn mặc chiếc áo nâu sòng là còn mang ơn người đã dệt từng gốc vãi. Còn đỡ lòng bằng bữa cơm dưa muối là còn nợ bác nông dân tay lấm chân bùn.
Câu 6.Có câu “ Sắc tức thị không, không tức thị sắc “ và cũng có câu “ Tâm tức Phật, Phật tức tâm “. Tín nữ trước hãy lo tu thân rồi sau sẽ lo tu Tiên tu Phật, còn như muốn nếm mùi khổ hạnh thì năm sáu mươi năm nữa khi mắt đã mờ, không còn nhìn rõ vạn vật muôn màu, tai đã lãng không  còn nghe tiếng thị phi thiên hạ, lưỡi đã tê vì thân khổ không còn thiết đến những mỹ vị cao lương, chừng ấy tín nữ hãy đến đây qui y thí pháp, để gởi thân dưới bóng phật đài ... Tín nữ nên biết rằng cửa thiền chỉ rộng mỡ cho những ai không bận vòng trần lụy, bởi có câu : Tu đâu cho bằng tu nhà,
 thờ cha kính mẹ hơn là đi tu “



LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TÔN TẨN GIẢ ĐIÊN

Viễn Châu
Bài vọng cổ kể về bi kịch của Tôn Tẫn khi bị bạn học là Bàng Quyên phản bội, hãm hại đến mức bị chặt chân và mang tội oan. Qua lời ca, nhân vật bộc lộ nỗi đau đớn, uất hận nhưng cũng tự trách mình vì không nghe lời thầy dạy. Tình bạn bị phản bội cùng lòng tham danh lợi đã đẩy con người vào cảnh tàn nhẫn, bất nghĩa. Để giữ mạng sống, Tôn Tẫn buộc phải giả điên, chờ cơ hội phục thù. Tác phẩm mang đậm màu sắc bi kịch và bài học sâu sắc về tình người, lòng trung nghĩa.
 
LỜI BÀI HÁT:
Nói lối :
Thao thức suốt thêm dài không vỗ giấc
Nến lung lay theo ngọn gió tạt thềm rêu
Sư phụ ơi lời thầy khuyên đệ tử chẳng dâng theo
Nên mới bị Bàng Quyên hảm hại.
Vọng Cổ :
1. Ta chép cuốn thiên thơ cho đến khi chữ cuối cùng vừa chấm dứt thì mạng của ta cũng chấm dấu 
sau cùng… Gió tạt rèm thưa lạnh lẽo cả thơ phòng. Cầm bút đưa lên mực khô mấy lượt sao bản trận đồ ta chép mãi chưa xong. Ta vì ai trọn nghĩa đệ huynh? Sao ai nở nhẩn tâm phản bạn vong thề , khịến cho ta phải lảnh án chặt chân, bởi họ bảo mình manh tâm phản chúa …
2. Trước kia sư phụ có khuyên ta hãy ẩn thân nơi đáy mộ kẽo ngày sau họa lớn vươn mình. Bởi cải lệnh tôn sư nên ta phải chịu cảnh oan tình. Trách bấy ai tham vàng phụ ngải hại bạn hiền để thỏa mộng cầu vinh. Nó oán ta vì bản tánh nhỏ nhen, lòng ti tiện hay ganh hèn ghét ngỏ; bởi không nghe lời thầy dạy bảo nên Tôn Tẩn này thọ hại bởi Bàng Quyên.
3. Sở dĩ ta còn sống sót với tấm thân tàn ma dại, chỉ vì Bàng Quyên nó chờ ta chép cho rồi mấy cuốn thiên thơ. Chứ phải nào nó thương xót chi ta, nó đâu còn nhớ lời đoan thệ khi cùng ta lên non học đạo – rằng ai vong thề , ai phản bạn sẽ bị hành hình bởi bảy nước phân thây. Rồi hôm nay sự thế đổi thay nó hại bạn bởi quyền cao lọc cả. Bạn đời xưa sao nhiều người chung thủy còn bạn đời nay lắm kẻ gian tà.
Nói lối :
Ai sàm tấu rằng ta mong phản chúa
Tội bêu đầu phép nước khó dung tha
Nhờ Bàng Quyên rỗi tấu giữa chương tòa
Nên ta mới được thoát qua vòng tử tội.
Vọng Cổ :
Nhưng ta cũng bị chặt chân giữa pháp trường nơi đất Ngụy chỉ vì gả Bàng Quyên phao phản tội gây 
loàn… thôi rồi uổng công ta thu luyện mấy năm trời. Trong khi khi Bàng Quyên nó nhìn ta nức nở, ai biết tận đáy lòng nó thỏa thích mừng vui. Còn ta thì xúc động biết bao vì tình bằng hữu mấy ai ở đặng. Chớ ai biết đâu những kẻ lừa thầy phản bạn, nó thường hay giả dạng kẻ nhân từ.
5. Đốt nén hương thơm váy van cùng sư phụ xin chứng tri cho đệ tử tâm thành. Trong tâm thư thầy  ta có dạy bảo ân cần . Đây bức tâm thư, hiền đồ xin giữ kỹ gặp tai nàn hãy dỡ nó ra xem. Con xin bái tạ tôn sư đã ra tay …cứu nạn. Thì tại sao… trong bức thư chỉ có một chữ cuồng.
6. Thì ra muốn tránh khỏi hang hùm nọc rắn, thầy ta bảo ta phải giả điên cuồng để tránh nạn Bàng Quyên. Hò …ơ ..tay bưng dĩa muối chấm gừng
Gừng cay muối mặn …ờ .. Hò ơi .. gừng cay muối mặn xin đừng bỏ nhau
Thơ vân tiên
Ai làm bể hóa nương dâu
Bắt chim ô thườc bẻ cầu ngân giang
Đoạn tình Chức nữ Ngưu Lang
Tiếng kêu dậy đất lời than thấu trời. 
Hỡi ơi mang thảm cảnh chặt chân bởi họ bảo mình manh tâm phản chúa. Giờ đây phải giả điên 
cuồng cũng bởi vì ta cải lệnh tôn sư.





LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TÌNH NGHỆ SĨ

Tác giả:Viễn Châu
Bài vọng cổ kể về cuộc gặp gỡ đầy xúc động với một ông lão nghệ sĩ lang thang, sống bằng tiếng đàn và lời ca giữa dòng đời vất vả. Hình ảnh người nghệ sĩ già cô đơn, không nơi nương tựa gợi lên nỗi xót xa về thân phận lênh đênh của kiếp cầm ca. Qua đó, tác giả bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc với những con người sống vì nghệ thuật nhưng chịu nhiều thiệt thòi. Tiếng đàn trong mưa trở thành biểu tượng cho nỗi buồn và cuộc đời không bến đỗ. Tác phẩm mang đậm chất nhân văn và cảm xúc lắng đọng.
 
 LỜI BÀI HÁT:
Thơ
Tôi không dám ví mình như Tư Mã Tương Như 
Mượn khúc Phượng cầu hoàng tỏ tình cùng nàng Trác 
Càng không dám so mình với chàng Chung Tử 
Hiểu khúc Cao sơn Lưu thủy của Bá Nha

Vọng cổ

(1) Nhưng có một lần sang song Mỹ Thuận, tiếng đàn và giọng ca của ông lão ăn xin đã khiến 
lòng tôi ray rứt về thân phận nổi trôi của kiếp tơ ... tằm. Chạnh lòng thương bởi cùng phận ca cầm. Ông lão hát lại bài hát cũ, mang mang nỗi buồn trên phím nhạc đường tơ.“Người tha Hương, ta cũng tha Hương. Họ nhạc sĩ, ta cũng là nhạc sĩ”. Mưa vô tình rơi từng giọt mông lung, như cuộc đời ông lênh đênh đây đó (-) 
(2) Tiếng đàn ông quyện trong cơn mưa lác đác, giọng của ông đã lạc phím, hơi khan. Tâm sự 
riêng gởi vào mấy cung đàn. Mang tâm sự suốt đời rao bán, lấy khúc ca buồn làm kế sinh nhai. Khách qua đường ai biết, ai hay? Ai rũ lòng thương cho cảnh đời đơn bạc. Cũng như ông, tôi là thân nghệ sĩ, đem cho đời tiếng hát, lời ca (-)
Thơ
Sân khấu của người ta thì đèn hoa rực rỡ 
Sân khấu của ông là khoãng trống cuộc đời 
gần trọn đời lê bước khắp nơi 
Ông vẫn chưa tìm ra bến đỗ. 
Vọng cổ
(5) Ông sẽ về đâu khi bạn đồng hành chỉ là cây đàn long phím. Rồi một ngày hơi tàn, tiếng tắt 
bước lãng du ông không tìm ra quán trọ cho ... mình. Ngày mấy lượt sang sông ca hát kiếm tiền. Chiếc phà cũng ngày sang sông mấy lượt. Gẫm lại nó hạnh phúc hơn vì đêm về có bến để neo. Sao đời ông vẫn chưa tìm được bến neo. Ông cố vui vì đời riêng bất hạnh. Để đêm đêm dưới hiên nhà ai đó, mưa lạng hắt lên gầy guộc thân già (-). 
(6) Giọng ca ông lạc lõng giữa cơn mưa, u ẩn tiếng tơ lòng thổn thức. Xót thân ông làm én bay giữa trời giông bão, gió giật liên hồi, cánh én chao nghiêng. Giữa xô bồ bao kẻ lại qua, ông đâu biết có người rưng rưng đồng cảm. Trước mắt tôi bỗng nhiên nhòa nhạt, có lẽ hạt mưa rơi ở mắt mình. Phà cập bến rồi, tôi bước lên xe, bỏ lại sau lưng tiếng đàn, giọng ca ông lão. Nhưng hình ảnh ấy, tôi không quên được, như khúc ca buồn nghe lại giữa chiều mưa.


LỜI BÀI CA VỌNG CỔ: TÌNH ĐỒNG CHÍ

Bài vọng cổ khắc họa tình bạn sâu nặng giữa hai người lính xuất thân từ những vùng quê nghèo khác nhau nhưng cùng chung lý tưởng chiến đấu. Qua những gian khổ nơi chiến trường, họ gắn bó, chia sẻ từng thiếu thốn và trở thành tri kỷ. Nỗi nhớ quê hương, ký ức về cuộc sống lam lũ càng làm nổi bật tình cảm chân thành giữa họ. Tác phẩm vừa thể hiện tình đồng đội thiêng liêng, vừa phản ánh cuộc sống khó khăn nhưng đầy nghĩa tình. Đây là một bài ca giàu cảm xúc, đậm chất nhân văn và tình quê.

 
 LỜI BÀI HÁT:
NHẠC
1 Quê hương anh nước mặn đồng chua
2 Làng tôi nghèo đát cày lên sỏi đá
1 Tôi với anh đôi người xa lạ
Từ phương trời chẳng hề quen nhau
2 Lúc nguy biến tình siết chặt tình
Đêm tối chung chăn thành đôi tri kỷ
1 Vì nước, ruộng nương anh bỏ bạn thân cày
2 Gian nhà không mặc kệ gió lung lay.

VỌNG CỔ:
CÂU 1 
Mặc gió lung lay nhà tôi xưa nay vẫn vậy, đứng ở ven sông nghiêng nhìn dòng nước chảy, rừng
 cắm sau lưng tràm mọc tới . . . chân . . .trời
Tháng 3, khói mù lửa ngún ngoài đồng trấp lâu đời
Song mặn mặn suốt mùa khô, sông chua chua từ mưa xuống
Đất đó phèn từ thời lập địa khai thiên (-)
Xa cách phương trời tôi vẫn nhớ,
Nhớ ánh đèn ghe trễ bắt cá biển đông sông,
Nhớ giữa thu linh lán nước tràn đồng,
Quằn quại rong đuôi chồn như rừng lên cơn bão.

CÂU 2

Mỗi hoàng hôn dõi mắt nhìn vời vợi
Thăm thẵm trong kia mặt nước nối ven rừng.
( 1 nhịp) Tĩnh mịt hoang vu
Gởi đến cho ta mùi ngọt của bông tràm.
Thoắt hiện ra những chiếc xuống độc mộc,
Từ rừng sâu rẽ nước tiến về sông (-)
Kéo theo hàng chục bó bàng như một bầy trâu nước
Đó là công trình của bao ngày khó nhọc
Hõi người bạn miền trung ơi
Nơi dãy trường sơn ngăn rừng biển cả
Bạn có lần nào thấy cái bao bàng đựng lúa ở miền tây (-)


NHẠC
2 Giếng nước gốc đa nhớ chàng trai làng yêu mến
1 Tôi với anh đã từng cơn ấm lạnh
Rét run người vầng trán
2 Áo anh rách vai quần tôi có hai miếng vá
Miệng còn cười buốt giá chân không giầy
1 Thương nhau tay nắm lấy bàn tay
2 Đêm nay đồng hoang sương xuống
1 Nằm kề bên nhau chờ trăng lên, lòng thấy nao nao

VỌNG CỔ:

CÂU 5
Đêm nay nằm giữ đồng hoang thấm dần sương xuống, tôi nhớ tới căn chòi giữ ruộng
lúa chin vàng hoe hương thoảng . . . tư . . . bề

Chòi ngăn sương xuống, chòi không ngăn được gió về
Mùng làm chi khi bốn bên vách trống
Một chiếc nóp quê mùa cũng ấm như ngôi mộ giữa đồng thơm (-)
Chừng nào quê hương mình mới dứt loạn ly,
Để dù mình chẳng gần nhau nhưng mãi ãi là tri kỷ
Đồng đâu trống để đồng hoang cỏ cháy
Giếng nước hết tương tư khi gặp lại bóng trai làng (-)

CÂU 6

 Hỡi người bạn quê nghèo đất cày lên sỏi đá
Bạn ra đông dọc ngang cùng biển cả
Bạn lên đoài lẫm liệt với non xanh (8 nhịp)
Tôi lạ gì miền trung giàu cá biển với cây rừng 
Bạn có nghèo chẳng qua vì ly loạn
Chẳng qua vì nắng dài mưa ngắn bão lụt gần suốt thu đông (8 nhịp)
Cuộc đời đưa đẩy bọn ta cùng sẻ chia ấm lạnh
Quần tôi vừa vá xong hai mảnh, thì áo anh đã xoạt vai rồi (-)
Anh hãy nhìn kia vầng trăng 21 
Vừa lên đến đỉnh đồi
Dầm sương con dế gáy
Tiếng chó tru dài lạnh lẽo ánh sao băng.